Tản văn Trương Tiểu Nhàn
Tản văn Trương Tiểu Nhàn

Tuyển tập Tản văn hay Trương Tiểu Nhàn – NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh

Hồi nhỏ tôi thường nghĩ, ma sơ là những người mang theo mình một chuyện tình đổ vỡ tan nát trái tim tìm đến tu viện nương nhờ. Các ma sơ thường có hai dạng. Một là tốt bụng hiền hậu, rất dễ gầnl dạng còn lại thì nghiêm nghị dữ dằn, làm cho người ta kính sợ. Cho dù là ai đi nữa chúng tôi đều tin rằng chắc chắn họ bị đàn ông phụ bạc, ruồng bỏ nên mới tuyệt vọng đến nương nhờ vòng tay của Đức Chúa.

Lúc trước xem phim chiếu rạp hoặc phim truyền hình, những nữ nhân vật chính xinh đẹp mà yếu ớt trong các bộ phim sau khi trải qua một chuyện tình đầy đau khổ, hoặc sau khi người yêu không còn trên thế gian, họ luôn chọn cách tìm đến tu viện, từ đó trở đi cách ly phàm tục. Cuộc đời còn lại của họ là đứng dưới tượng Đức Mẹ tưởng niệm một cuộc tình đầy đau khổ đã xa xôi.

Khi đó, tôi cũng từng muốn làm ma sơ. Đương nhiên tôi không làm ni cô. Màu đen, trắng, xám trong các đồng phục của các ma sơ dù sao cũng lãng mạn mà nhã nhặn hơn.

Những năm gần đây, ít khi nghe thấy chuyện các cô gái sau khi thất tình muốn vào tu viện làm ma sơ. Các nhân vật nữ chính trong phim ảnh cũng không còn tìm đến cửa tu viện nương nhờ. Nhà biên kịch không viết như vậy, khán giả đương nhiên cũng không muốn xem thế. Họ sẽ nói:

“Xưa như trái đất rồi!”

Quả thực là như vậy. Chỉ vì một lần thất tình mà muốn thoát ly hồng trần đã không còn hợp thời nữa.

Bất kể là tìm đến tu viện, hay là tuẫn tiết, tự sát, vào nhà thương điên… cũng đều không còn hợp thời nữa

Có còn ai mềm yếu và ngây thơ như thế nữa đâu

Một việc làm phù hợp nhất sau khi thất tình chính là nhanh chóng tìm cho mình một người khác. Những gì bạn bị mất trên thế gian này, cũng phải tìm lại từ chính thế gian này.

tranh minh hoa illustration

Cái gì kia đang rơi
tuyết ư
như bọt sóng trên trời
ồ không, chỉ hoa rơi lặng lẽ
nhưng hoa gì mà trắng thế?
(Tanka)

Có một lần chợt vô tình thấy bức tranh tuyết rơi trên những tượng thần khiến mình ấn tượng. Bức tranh mang hơi thở của thiền, của tấm lòng một con người. Vì thế mình đi tìm tên hoạ sỹ, quả là một công cuộc khó khăn nhưng khi tìm ra cũng thật là thích thú. Đó là tranh của cô Kazuyoshi Yagihashi.

Từ đó mình rất thích xem tranh của cô. Là một hoạ sỹ tự do, Kazuyoshi Yagihashi (八木橋麗代) sống tại Tokyo, ở nhà nuôi dạy hai con nhỏ và hiện vẽ tranh minh hoạ cho sách thiếu nhi.

Trong thời gian nuôi con, cô đã vẽ rất nhiều về hai đứa trẻ và cuộc sống xung quanh thật bình dị và ấm áp bằng màu chì.

Tranh minh hoạ của Kazuyoshi

Nguồn tranh tác giả tại web: http://www.shiroyagi.net/shiroyaginet/Gallery.html

 

Sukiyaki - I look up as i walk

Ca khúc Ue wo muite arukou (còn gọi là Sukiyaki) – Tôi ngẩng đầu lên bước đi – là một trong những bài hát thuộc thể loại kayokyoku và được biết đến trên toàn thế giới thời những năm 60, đáng chú ý là được thuộc xếp hạng trong bảng Billboard Mỹ năm 1963 và là một trong những ca khúc nước ngoài (không dùng tiếng Anh) ngoài tiếng  Pháp và Tây Ban Nha lọt vào bảng xếp hạng này. Ca khúc Sukiyaki đứng đầu trong năm 1961 (năm phát hành) và liên tục được xếp hạng đầu trong các bảng xếp hạng khác.

Bên cạnh đó Sukiyaki liên tục được các quốc gia khác cover lại như Brasil (looking up the sky), Canada, Hongkong, Hoa Kỳ (với tên My First Lonely Night), Anh, Phần  Lan, Hà Lan, Đan Mạch,… và nhiều bản nhạc không lời chuyển soạn khác. (Xem wiki)

Đây là ca khúc do Kyu Sakamoto (1941), sinh ra trong gia đình có 9 anh chị em. Anh được biết đến là một ca sỹ và diễn viên nổi tiếng tại  Nhật  Bản thời kỳ lúc bấy giờ. Tuy nhiên anh đã qua đời do tai nạn máy bay (đây là tai nạn hàng không khủng khiếp nhất trong lịch sử hàng không Nhật  Bản và đứng thứ 3 trên thế giới, sau vụ 11-9 tại  Mỹ). Trước khi máy bay lao xuống mặt đất 30 phút, Kyu đã kịp gửi tin nhắn giã biệt với người vợ và 2 người con của anh.

Sukiyaki có đoạn:

Khi đi tôi ngẩng mặt lên trời để nước mắt không thể rơi xuống
Nhớ về những ngày mùa xuân ấy nhưng đêm nay tôi cô đơn một mình
Khi đi tôi ngẩng mặt lên trời để đếm những ngôi sao trên kia với đôi mắt nhạt nhòa
Nhớ về những ngày mùa hè ấy nhưng đêm nay tôi cô đơn một mình

Hạnh phúc nằm trên những đám mây ấy
Hạnh phúc nằm trên bầu trời ấy
Khi đi tôi ngẩng mặt lên trời để nước mắt không thể rơi xuống
Tôi khóc khi đang đi bởi vì tối nay tôi cô đơn một mình
Nhớ về những ngày trong mùa thu nhưng đêm nay tôi cô đơn một mình
Nỗi buồn ẩn giấu trong bóng của các ngôi sao
Nỗi buồn ẩn giấu sau bóng trăng
Khi đi tôi ngẩng mặt lên trời để nước mắt không thể rơi xuống
Trái tim tôi bị bủa vây bởi nỗi buồn
Vì đêm nay tôi cô đơn một mình

Ca khúc thể hiện trái tim tan vỡ của chàng trai khi chia tay tình yêu. Ca khúc này cũng được nghệ sỹ violin Diana Yukawa chơi ở nơi cha cô mất trong cùng chuyến bay với Kyu Sakamoto, và cũng là ca khúc chủ đề rất cảm động La Campanella của album bán chạy nhất năm 2000 tại  Nhật  Bản. Gần đây nhất năm 2011, ca sỹ Susan Boyle của Anh cũng đã thể hiện ca khúc The first star trong album Someone to watch over me đã cover lại ca khúc này dưới phiên bản tiếng Anh lời mới nhẹ nhàng và được đánh giá là lời ca khúc gần nghĩa nhất phiên bản tiếng  Nhật so với các cover song khác.

Nhìn lên bầu trời có các ngôi sao đang lấp lánh
Hãy ước một điều như ngày bé bạn vẫn từng ước
Thậm chí nếu bạn có lúc không cảm động
Nhưng cũng không có nghĩa là bạn đang khóc

Nhìn lên bầu trời tìm kiếm ngôi sao đầu tiên trong đêm nay
Ngôi sao đó sẽ dẫn các ngôi sao xanh lấp lánh trắng
Thậm chí nếu bạn không tìm thấy đêm nay
Không có nghĩa là bạn đã không thử tìm

Mùa xuân sẽ đến sớm, cây cỏ chờ tốt tươi
Chiều mùa hè, tất thảy trôi đi chầm chậm

Ngước nhìn bầu trời và tìm kiếm chàng trai trên mặt trăng
đang đọc câu thần chú hay ngâm nga đung đưa trên cao
Và nếu bạn đang không được vui
Thì vẫn tiếp tục đừng bỏ cuộc
Lalala [ngâm nga]
Thậm chí nếu có lúc bạn không cảm động
Thì không có nghĩa là bạn đang khóc

Mùa thu đến đây rồi, khắp nơi đầy sắc màu lá
Mùa đông sẽ phải cúi chào với những đỉnh núi bạc
Nhìn lên bầu trời có các ngôi sao đang lấp lánh
Hãy ước một điều như ngày bé bạn vẫn từng ước
Thậm chí nếu bạn không nói gì
Điều đó vẫn luôn có nghĩa bạn đang tiếp tục ước nguyện

Tứ đại thiên vương hongkong

Các ca khúc tiếng Quảng (cantonese songs/粤语歌) được biết đến là các ca khúc thịnh hành hát bằng tiếng Quảng Đông của ca sỹ Hồng Kông bởi vì các tác giả là người Quảng Đông. Thông thường đó là các ca khúc tiếng Cantonese thịnh hành tại Hồng Kông từ những năm 70 trở đi và nam ca sỹ chính của ban nhạc Liên Hoa là Hứa Quán Kiệt đã tạo nên một trào lưu thịnh hành và được hầu hết công chúng Hồng Kông những năm 70 trở về sau đón nhận. Tương tự như bất kỳ thể loại âm nhạc nào, các ca khúc tiếng Quảng cantonese cũng là một thứ sản phẩm phản ánh được diện mạo cũng như giá trị quan của xã hội qua các thời kỳ.

Nguồn gốc của ca khúc cantonese

Ca khúc tiếng Quảng – cantonese songs/cantopop) lưu hành được cho là bắt đầu từ năm 1950 và thường là các ca khúc ngắn có giai điệu từ kịch truyền thống của người Quảng Đông, bên cạnh đó các ca khúc thường phổ nhạc từ các ca khúc tiếng Phổ thông hiện hành, ca khúc phương Tây và dân ca các vùng khác.

Xã hội Hồng Kông đầu những năm 50 tồn tại 3 tầng lớp gồm có nhóm nhỏ các quan chức cấp cao người Anh, thương nhân đầu tư nước ngoài và tầng lớp trung lưu chiếm thiểu số trong khi đó đại đa số là người lao động. Mối quan hệ giữa các tầng lớp không sâu sắc và sự phân biệt giàu nghèo rõ ràng. Tuy nhiên năm 1949 xuất hiện làn sóng di dân mạnh mẽ sang Hồng Kông, một số ít là thương gia nước ngoài còn đại đa số là người Quảng Đông, dân số Hồng Kông tăng đột biến lên 250 vạn người, gấp 4 lần trước đó. Chính vì vậy, làn sóng di dân này đánh dấu sự ra đời và thịnh hành các ca khúc tiếng Quảng.

Đầu những năm 50, các ca khúc tiếng Quảng thường được biễu diễn tại các phòng trà và đến năm 1960 bắt đầu xuất hiện nhiều ca sỹ nổi tiếng như Quan Diên Xướng và Lệ Sa.

Thời k từ năm 1970 -1974

Năm 1974, ca sỹ Sindokla được mời hát ca khúc “Cười chuyện nhân duyên” do nhạc sỹ Cố Gia Huy soạn nhạc và Diệp Triệu Đức viết lời trong bộ phim truyền hình cùng tên. Ca sỹ người Anh Sindokla trước đây chưa từng hát tiếng Quảng thế nhưng với giai điệu đẹp, ca từ văn nhã làm nhạc nền đã khiến bộ phim nổi tiếng, từ đó không ít các ca khúc trong phim trở nên thịnh hành . Trong những năm 80 tiếp theo, các ca khúc do nhạc sỹ Cố Gia Huy soạn và Hoàng Triềm viết lời trở thành kinh điển.

Có thể nói Ca khúc “铁塔凌云” (Love of tower) của Hứa Quán Kiệt biểu diễn và Hứa Quán Văn viết lời, trình chiếu trong tiết mục truyền hình “Song tinh báo hỉ”  là một cột mốc trong trào lưu âm nhạc Hồng Kông, được công chúng ưa thích và hoan nghênh. Đại diện tiêu biểu thời kỳ này còn có Từ Tiểu Phụng, La Văn, Lâm Tử Tường, Quan Chính Kiệt, Diệp Lệ Nghi… Không khí âm nhạc xã hội bắt đầu sôi động và người nghe không những chỉ đón nhận các ca khúc tiếng Anh, tiếng phổ thông nữa. Tạp chí Billboard của Mỹ thời kỳ đó đã dùng tên “Cantopop” để gọi tên các ca khúc tiếng Quảng đương thời.

Sự thay đổi trong phong cách viết ca từ

Thời kỳ đầu của Cantopop xuất hiện 2 phong cách viết lời: một xu hướng dùng cổ văn tạo nên phong cách ca từ nho nhã mà cho đến ngày nay vẫn lưu truyền như : Thiên nhai cô kháchcười chuyện nhân duyên hay nhất thủy cách thiên nhai,… Một phong cách ca từ khác đó là ca từ dung dị, dùng lời nói hằng ngày để diễn tả, nội dung như những cuộc đối thoại thường nhật trong cuộc sống như Tám lạng nửa cân, đả tước anh hùng truyền,…

(Lược dịch theo baike.baidu)

Một số ca khúc tiếng Quảng yêu thích và hoài niệm

  1. Thiện ảnh – Thái Phong Hoa
  2. Mãi mãi yêu em – Trần Bách Cường
  3. Tháng ngày xán lạn – Beyond
  4. Nguyệt bán tiểu dạ khúc – Lý Khắc Cần
  5. Tuyết bay – Trần Tuệ Nhàn
  6. Chỉ còn tình yêu mãi mãi – Trương Học Hữu & Quảng Mỹ Vân
  7. Im lặng là vàng – Trương Quốc Vinh& Hứa Quán Kiệt
  8. Khó gặp được tình nhân – Quan Thục Di
  9. Chấp mê bất hối  – Vương Phi
  10. Thiên nhược hữu tình – Vương Phụng Anh
Tản văn Lưu đồng

Tản văn: 21 chuyện tuổi 35 trao cho tôi

Tác giả: Lưu Đồng

Người dịch: Chị Nguyễn Vinh Chi (tại đây)

Năm 2016 sắp trôi qua, năm nay tôi 35 tuổi, trên tàu cao tốc về nhà suy ngẫm đủ thứ chuyện xảy ra trong năm nay, ghi lại một vài cảm nhận, chia sẻ với bạn.

Điều thú vị là, có những cảm nhận từ lâu vào mười mấy năm trước đã biết, vì không tin nên đến hôm nay mới thật sự hiểu được, cũng không xem là quá muộn.

1. Đừng mưu đồ dùng lợi ích mới để thăng hoa tình hữu nghị giữa bạn và bạn bè, chính vì các bạn không có mâu thuẫn lợi ích nên quan hệ mới tốt đẹp.

2. Đương nhiên cũng đừng cho rằng mối quan hệ không vượt qua được thử thách lợi ích đều không phải là quan hệ hữu hảo, phải biết, trên thế gian này ngay cả người thân đều sẽ vì lợi ích mà không hòa thuận, do đó tốt nhất chớ dùng lợi ích để thử thách bản thân và bạn bè, chẳng có ích gì.

3. Thường rèn luyện thân thể, năng chơi thể thao, sẽ tiết kiệm rất nhiều chi phí mua sắm trang phục. Thân hình đẹp rồi, khí chất cũng sẽ theo đó tốt lên, mặc gì, bạn đều cảm thấy mình không xoàng.

4. Đồ đạc bẵng đi một thời gian không dùng, tốt nhất kịp thời cho mượn hoặc tặng cho người khác, một mặt tích góp quan hệ quần chúng tốt, mặt khác xã hội đổi mới quá nhanh, thứ bạn không dùng chẳng mấy chốc sẽ bị đào thải, việc gì phải để chúng chết trong nhà.

5. Con người ta cần có một tình cảm tốt, một công việc tốt, một sở thích có thể tự tìm niềm vui. Trong ba điều sở hữu ít nhất một điều, cuộc sống liền có hy vọng.

6. Mọi tài hoa đều có thể thực hiện trong xã hội này, nếu vẫn chưa, không phải là vận may không tốt, mà là còn chưa đủ tài hoa.

7. Làm bất cứ việc gì đều sẽ bị người ta dè bỉu, có khả năng sẽ bị ảnh hưởng tâm trạng. Nhưng miệng đời quả thực quá nhiều, bạn nên cố gắng để những người xa lạ biết bạn hiểu bạn thích bạn, tạm thời đừng lãng phí thời gian bực bội với những kẻ dè bỉu bạn.

8. Mọi việc đều phải tổng kết theo phương diện có lợi nhất cho mình, làm mình vui lòng, để tâm trạng mình tốt lên là một khả năng cực kỳ quan trọng.

9. Có thể so bì với người ta, nhưng đầu óc phải minh mẫn, tất thảy so sánh cuối cùng đều bắt nguồn từ tài hoa và khả năng của bản thân các bạn, chứ không phải là trình độ được bên ngoài thừa nhận. Người được bên ngoài thừa nhận lúc đó, chỉ cần không có tài hoa đều sẽ bị vứt bỏ.

10. Trước kia cho rằng lấy lòng người khác mới có thể thành công, bây giờ phát hiện chỉ có làm một cái tôi chân thực và toàn tâm toàn ý hơn mới là tiền đề của thành công.

11. Bạn bè xung quanh nhắm tới một phương hướng đi đến cùng hầu như đều nên việc, đừng quản việc lớn việc nhỏ, người dám đập nồi dìm thuyền để làm tốt một việc nhỏ đều sống vui vẻ hơn lúc trước.

Tản văn Lưu Đồng

Tản văn Lưu Đồng

12. Các mối quan hệ quen biết càng ngày càng không có tác dụng, lừa gạt cũng càng ngày càng không có tác dụng, thứ hữu dụng duy nhất chính là bạn có thể sáng tạo ra nội dung tốt.

13. Có thể thử để bố mẹ và bố mẹ của bạn thân trở thành bạn bè, quý vị phụ huynh cùng nhau dùng cơm trò chuyện đi du lịch, vui vẻ hơn nhiều so với trong tưởng tượng của chúng ta, lúc họ vui vẻ nhất là ngồi với nhau luân phiên phê bình từng đứa con cháu.

14. Chẳng có gì là không học được, mấu chốt là bạn có dám thực hiện bằng bất cứ giá nào hay không.

15. Khi trình bày quan điểm cố gắng hết sức nói những lời thật lòng, có lẽ bạn sẽ vì thế mà có được vài người bạn chân thành ngoài dự liệu.

16. Thử buông xuống một số chuyện khiến ta nổi cáu, vào khoảnh khắc thật sự buông xuống, bạn có thể cảm nhận được mình đã thắng.

17. Nhất định phải sống tương đối tốt, phụ huynh mới bớt lo lắng không thôi về việc lớn trong đời của bạn. (Ít nhất phải biểu hiện mình sống tương đối tốt.)

18. Nếu có va chạm với sếp, có thể thử dựa vào lý lẽ để tranh luận. Lớn tuổi rồi, vờ ngoan ngoãn tiếp thì ý nghĩa cũng không lớn, để công ty biết được ý nghĩ thật sự của bạn, hay thì tốt, dở thì nhanh chóng rút lui, bằng không quả thực không kịp nữa.

19. Khi còn trẻ nếu thích ai thì chủ động một chút. Đợi qua 35 tuổi, rất khó chủ động nữa, cũng không muốn nôn nóng quen biết thêm bạn mới, cảm giác phép trừ của đời người đã bắt đầu.

20. Phải biết những người bạn nào có năng lượng tích cực, ở bên họ nhiều hơn. Cùng một đạo lý, những người bạn nào khiến bạn cảm thấy không thoải mái, kịp thời tuyệt giao, cùng với việc bạn càng lúc càng chăm lo cho bản thân, sớm muộn gì cũng sẽ tuyệt giao. (Có lẽ có người sẽ không hiểu ý của câu “Cùng với việc bạn càng lúc càng chăm lo cho bản thân, sớm muộn gì cũng sẽ tuyệt giao” này cho lắm)

21. Bất cứ sự nói dối, làm giả nào đều có thể bị nhìn ra. Nếu bạn còn tự hả hê, hoặc là người ta đang phối hợp với bạn, hoặc là người ta đang chờ kẻ khác vạch trần bạn.

Đây là những điều mà cuộc sống của tôi dạy tôi trong năm nay, cuộc sống của bạn đã dạy bạn những gì?

Nhà truyền thống Nhật Bản

Bài viết về Nhà truyền thống Nhật Bản

Đọc Anime hay Manga Nhật Bản đã trở nên món ăn tinh thần không thể thiếu đối với hầu hết lứa tuổi thanh thiếu niên bấy giờ trong đó có mình (mặc dù chẳng ở tuổi thiếu niên), nhưng hôm nay không bàn về truyện hay nội dung đâu mà thích nói về nhà kiến trúc truyền thống Nhật Bản mà mình hay nhìn thấy qua truyện.

Cảm hứng của tôi từ võ đường Kayami của Kaoru trong câu chuyện yêu thích – Rurouni Kenshin (Lãng khách kiếm tâm), hay mô hình các lâu đài ụ đất Dokutake, Dokuaji trong Ninja loạn thị, và rất nhiều truyện khác. Có lẽ rút ra được đặc điểm chung về kiến trúc nhà truyền thống Nhật Bản cổ đó là sở thích các vật liệu và khung cảnh tự nhiên, đặc biệt là gỗ. Gỗ là chất liệu có thể truyền dẫn hơi thở nên nó phù hợp với khí hậu Nhật Bản, hấp thu độ ẩm trong những tháng ẩm ướt, thoát ẩm trong mùa khô. Khung cảnh tự nhiên thường thấy ở Nhật Bản đó là vườn, trà thất.

Có thể thấy kiến trúc nhà truyền thống Nhật Bản phát triển với những phong cách sau: Từ các khu nhà lớn Shinden —> dinh thự kiểu Shoin (trà thất Shoin, trà thất Soan) —> nhà kiểu Sukiya —> Nhà ở hiện đại thời kỳ đầu

Phong cách Shinden xuất hiện trong thời Nara (710-794), chín muồi vào cuối thời Heian (794-1185), kiến trúc thường là khu nhà một tầng gồm 1 nhà chính và khu ngoại vi, cất trên những cột gỗ chôn xuống đất, bao quanh là các hành lang bằng gỗ có bậc thang lên xuống. Nền và mặt hiên bằng gỗ, không sơn, mái lợp ván, có một vài vách ngăn trong nội thất giản dị, người ta thường ngồi trên những tấm thảm (tatami), khu vực riêng tư ngăn bằng những mảnh cuốn có vẽ những bức họa nổi tiếng.

Phong cách Shoin có cội nguồn từ thời Muromachi (1333 – 1573), có lẽ khi nghiên cứu tôi thấy phong cách này có ảnh hưởng rất lớn, và hay xuất hiện trong các câu chuyện Nhật Bản. Nét đặc trưng của nó bao gồm : hốc lõm âm tường, giá kệ, bàn giấy và cửa trang trí, thiết kế các phòng không giống nhau, nó vẫn mang những đặc điểm của Shinden. Căn phòng Shoin (thư phòng) thường có các tấm thảm tatami trên tường đối nhau, xiên góc, có những bức màn kéo (fusuma) được dùng để ngăn không gian bên trong, và có thể tháo ra để tạo không gian rộng lớn hơn.  Những cánh cửa lùa lưới gỗ được phủ bằng giấy gạo trong suốt (shõji), và những cánh cửa nặng bằng gỗ có thể đóng lại ban đêm hoặc khi thời tiết khắc nghiệt.

Nhà truyền thống Nhật Bản

Nhà truyền thống Nhật Bản

Thường mình thích thiết kế kiểu này của Nhật Bản vì luôn có mối quan hệ truyền thống giữa ngôi nhà và môi trường cụ thể, nhất là vườn. Người Nhật không xem nội thất và ngoại thất như hai thực thể riêng biệt, không có hàng rào, bức vách không mang tính bảo vệ. Tôi thích hiên nhà và hành lang bên ngoài ngôi nhà bởi nó được dùng như không gian chuyển tiếp từ bên trong ra bên ngoài.

Quay trở lại với “nhà anime”, theo mình kiến trúc trong Ninja loạn thị theo phong cách kế thừa của cả Shinden và Shoin, vì Ninja xuất hiện vào thời Kamakura (1185-1333) và đến thời Tokugawa (thời Edo – 1600 – 1868), cũng tương tự như trong Rurouno Kenshin (Minh Trị  năm thứ 11). Bối cảnh là Minh Trị (Meiji – 1868- 1912)  có lẽ hay được đưa vào chuyện bởi vì đó là thời tàn của các Samurai và chế độ Mạc Phủ, nhưng tôi không muốn nói đến tinh thần Samurai mà muốn nói đến kiến trúc. Có lẽ trong Kenshin đã xuất hiện những ngôi nhà mang dáng dấp Phương Tây, do chấm dứt thời phong kiến và mở cửa đối với Phương Tây (như tòa cảnh sát trong Kenshin, hay khu thương mại Kyoto)

Hiện nay nhà truyền thống Nhật Bản (Motra) vẫn còn, là kế thừa của phong cách Shoin và Sukija (phiên

Japan-house - nha nhật bản

Nhà truyền thống Nhật Bản

bản của Shoin với một số thay đổi phù hợp với cuộc sống thường nhật như tạo bầu không khí dân dã hơn, kết hợp với phong cách trà thất – một phong cách tinh tế và sành sỏi nói lên văn hóa Nhật Bản mà thế giới không có được). Motra thường có các mái hiên cao, làm lối đi từ nhà ra vườn quanh, có mái che, cửa ra vào bằng mành tre có thể hạ thấp.

Ngun tham kho

Sách The art of japanese architecture (David & Michiko Young)

Nht Bn đt nước và con người – Echi Aoki

Xem thêm tại: Japanese house

misora hibari

Hà Nội hôm qua mưa to gió lớn làm mình tiếc rẻ hàng loạt cây đổ bên đường. Nhìn cảnh ngập lụt như vậy mình nhớ tới tiểu luận Hà Ni hướng nào cũng sông của Hồ Anh Thái mà thấy “trên cao gió bạt tiếng eo sèo”. Đôi khi mình không hiểu ở cái tuổi 27 này thì cứ ngồi tiếc rẻ thèm nghe tiếng mưa lộp độp trên tàu lá chuối, róc rách sau nhà mà chợt hỏi không hiểu tâm hồn mình có kịp theo đuổi thời đại, hay vẫn chỉ là

…  thèm những đêm nằm nghe mưa rơi trước hiên nhà cũ,
… nghe tình ca Thái Cầm vỗ về tâm hồn lặng lẽ
… đọc sách bên ô cửa sổ mà không nặng gánh ngổn ngang công việc
… xếp giấy, vẽ hoa

Người ta bảo sống vì hiện tại và tương lai, quá khứ qua đi thì hãy để qua nhưng nếu không có những gì đã hiện hữu trong quá khứ thì không thể nối bước cho mình đến hiện tại và tương lai. Tuy nhiên hiện tại của mình vẫn chỉ là nghe những bản tình ca những năm 80, 90. Mỗi lần trước khi đi ngủ đều phải mở ca khúc “Như dòng sông chy” của Misora Hibari:

Tôi lững thững đi trên đường dài và hẹp
Ngoảnh đầu lại thấy con đường đã xa
Thậm chí không có bản đồ, tôi có thể nhìn thấy ngôi nhà của mình
với con đường gập ghềnh những khúc quanh, chỗ rẽ

Cuộc sống vẫn như…ah
như dòng chảy của sông, nhẹ nhàng
chảy qua bao nhiêu năm không biết nữa

Ah.. như dòng chảy của sông không bao giờ dừng
như bầu trời kia luôn nhuộm màu ánh sáng

Sống là để cho chúng ta đi…
đi trên những con đường chưa thấy đích
đem yêu thương lại gần hơn khi chúng ta tìm đến với ước mơ
Thậm chí khi ướt sũng trong cơn mưa
khi con đường ngập đầy bùn
nhưng ngày quang đãng rồi sẽ đến

Ah… như dòng sông vẫn chảy êm đềm
như mùa đến rồi đi, như khi đang chờ mùa xuân tan băng giá

Ah… như dòng sông vẫn chảy muôn đời
đưa tôi trôi theo dòng nước

Ah… như dòng sông vẫn chảy muôn đời
lắng nghe tiếng sóng vỗ bờ xanh

Đây là một bài hát mà mình yêu thích vô cùng. Từ khi đến với âm nhạc Nhật Bản những năm 80, 90 (thể loại kayokyuko hoặc Foku), mình rất thích Misora Hibari – nữ hoàng nhạc Enka và những bài tình ca bất hủ. Bài ca Như dòng sông chảy này đã chảy mãi từ khi Misora cất giọng hát cho đến khi bà mất đi, giọng ca ấy vẫn vỗ vễ từng đợt sóng trong tâm hồn con người yêu mến bà, yêu mến một thời đại đẹp đẽ đã qua!!!