Sawada-Kenji-Tokino-Sugi-Yuku-Mama-Ni

Kayokyoku là thể loại pop Nhật Bản và là nền tảng của nhạc J-pop hiện đại thời nay. Tạp chí Times Nhật Bản đã miêu tả Kayokyoku như nhạc pop Nhật Bản tiêu biểu hay nhạc pop thời kỳ Showa (Chiêu Hoàng). Kayokyoku là thể loại được gợi cảm hứng từ phong cách phương Tây và rất đa dạng về các hình thức. Tuy nhiên theo nghĩa hẹp hơn và trên thực tế thì thể loại này không gồm có Enka và J-pop.

Không giống các ca sỹ J-pop, người hát nhạc Kayokyoku thường không sử dụng phiên âm ngôn ngữ tiếng Anh mà chủ yếu dựa trên tiếng  Nhật truyền thống. Không giống các ca sỹ Enka, người hát Kayokyoku thường không sử dụng các lối trình diễn diễn tả cảm xúc trong khi hát.

Một số ca sỹ thể loại nhạc này gồm có Kyu Sakamoto, The Peanuts, Candies, Pink Lady, Seiko Matsuda (ca sỹ yêu thích của mình), the checkers và Onyanko Club.

Nhng năm 1920 – 1940: Ngun gc

Thuật nữ Kayokyoku có nguồn gốc chỉ các ca khúc kinh điển phương Tây ở Nhật Bản, nhưng đài NHK bắt đầu sử dụng thuật ngữ này nhưng dưới tên gọi khác là Ryukoka trong khoảng năm 1927 và kéo dài cho đến năm thứ 10 của thời kỳ Showa (1935- 1944). Tuy nhiên, nhiều ca khúc phổ biến giai đoạn này đã không còn nhớ đến bởi sự gắn liền với vết thương chiến tranh trong Thế chiến II trong lịch sử Nhật Bản.

Hiromi Ota với ca khúc còn mãi với thời gian Momen no Handerchief

T 1950 – 1960: Thi k Mood Kayo

Có nguồn gốc từ Ryukoka, Kayokyoku cũng nhằm chỉ một thể loại nhạc cổ đặc biệt của Ryukoka. Chẳng hạn như Kenji Yamamoto đã miêu tả rằng thể loại nhạc thịnh hành những năm 20 Showa (1945 – 1954) là Ryukoka và thể loại nhạc thịnh hành trong những năm 30 của thời kỳ Showa (1955 – 1964) là Kayokyoku.

Vào thời kỳ những năm 30 của thời đại Showa, ca sỹ Frank Nagai dưới sự ảnh hưởng âm nhạc Jazz đã Kayokyokutrình bày ca khúc mới gọi là Mood Kayo. Trong thời kỳ phát triển kinh tế thần kỳ của Nhật Bản sau thế chiến II, Mood kayo trở thành một thể loại mới thịnh hành tại Nhật Bản lúc bấy giờ. Thể loại Mood kayo chịu sự ảnh hưởng bởi nhạc  Latin và nhạc Jazz. Bên cạnh đó, thời kỳ này thể loại Enka hiện đại bắt đầu được định hình và nhạc Rock and Roll cũng bắt đầu có sức ảnh hưởng lớn tới các ca sỹ lúc đó.

Momoe Yamaguchi – ca sỹ, diễn viên thần tượng nổi tiếng của Nhật Bản từ năm 1972 – 1980. Cô nghỉ diễn lúc đang ở đỉnh cao sự nghiệp năm 21 tuổi sau khi kết hôn với bạn diễn Tomokazu Miura

Năm 1949, Hibari Misora 12 tuổi đã trình diễn lần đầu tiên bài hát Kappa Boogie Woogie. Những năm 50 bên cạnh Misora còn có Chiemi Eri và Izumi Yukimura tạo nên bộ ba cô gái nổi tiếng (Three Girls). Hachiro Kasuga, Michiya Mihashi và Hideo Murata được gọi là Three Crows. Đầu những năm 1960 thì Kyu Sakamoto và the Peanuts bắt đầu nổi tiếng, Shinichi Mori nổi tiếng năm 1966, Linda yamamoto (1966), Group Sounds(cuối những năm 60), Teruhiko Saigo, Yukio Hashi và Kazuo Funaki (còn được gọi là Gokanse – 1960), Keiko Fuji (1969).

Trong giai đoạn này, nhiều nhóm nhạc và ca sỹ hát  thể loại Kayokyoku bắt đầu có nhiều kinh nghiệm khi biểu diễn tại các căn cứ quân sự Mỹ tại Nhật Bản.

Thi k nhng năm 70 – 80: thi k thn tượng (“idol”)

Năm 70, Hiromi Go thuộc quản lý của hàng  Johnny & Associate), Hideki Saijo và Goro Noguchi dduwwocj gọi là New Gosanke). Saori Minami, Mari Amachi và Rumiko Koyanagi được gọi là Ba cô gái mới (New Three Girls). Akiko Wada, nổi tiếng từ Cafe Jazz cũng bắt đầu nổi tiếng. Momoe Yamaguchi, Junko Sakurada và Masako Mori được gọi là Hana no Chusan Torio. Yu Aku trở thành người viết lời bài hát nổi tiếng nhất thời kỳ này.

Những năm 80, nhiều thần tượng nữ  (Female idol) như Seiko Matsuda và Akina Nakamori trở nên nổi tiếng.

Kyu Sakamoto – ca sỹ và diễn viên nổi tiếng của Nhật Bản với ca khúc Sukiyaki (Tôi ngẩng đầu để đi) đứng đầu bảng Billboard Mỹ năm 1963

Thể loại nhạc Kayokyoku từ đó được xem như nền tảng của nhạc J-pop khác. Thời kỳ này, một phần thần tượng nghệ sỹ Nhật Bản độc lập với phong cách này và hát nhạc  Rock. Cuối những năm 80, ban nhạc nổi tiếng như  Onyanko đứng bên ranh giới giữa Kayokyoku và J-pop hiện đại. Mặc dù thể loại Kayokyuku sau thời kỳ Hikaru Genji và Dream Come True được gọi là J-pop nhưng nhiều người nhận định rằng J-Pop là một nhánh của Kayokyoku.

Cuối những năm 80, thể loại Kayokyoku còn lại (ngoại trừ âm nhạc thần tượng Nhật Bản) thì được xem là Enka. Sau khi Hibari Misora qua đời năm 1989, thể loại gọi là Kayokyoku gần như biến mất và nhiều nghệ sỹ kayokyoku được xem là các nghệ sỹ hát nhạc Enka mà không có bất kỳ sự thay đổi trong âm giọng. Tuy nhiên Shinichi Mori và Kiyoshi

Maekawa vẫn xem họ là các nghệ sỹ Kayokyoku chứ không phải là nghệ sỹ Enka. Maekawa cho rằng ví dụ của nghệ sỹ Enka thực sự phải là Saburo Kitajima, người sử dụng rất nhiều Kobushi (một kỹ năng) trong khi hát.

….

Một số ca khúc thuộc thể loại Kayokyoku mà mình yêu thích

 

Chiếc khăn tay (Momen no Handekerchief) – Hiromi Ota

Romance – Hiromi Iwasaki

Orange Blossoms Blues – Momoe Yamaguchi

Sukiyaki – Kyu Sakamoto

Sabara Koibito – Masaaki Sakai

Sensei – Mori Masako

Shourou nagashi – Masami Yoshida

Gửi tuổi thanh xuân mà chúng ta sẽ mất - Triệu Vy

“Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa – những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.”

Đấy là một câu nói mà mình rất thích trong truyện Anh có thích nước Mỹ không của Tân Di Ổ. Khi Triệu Vy chuyển thể thành phim điện ảnh với cái tên Gửi tuổi thanh xuân mà chúng ta sẽ mất (致我们终将逝去的青春) tự dưng mình cảm thấy có một điều gì đặc biệt. Đặc biệt thứ nhất là cái tên Triệu Vy gắn liền với tuổi thơ ấu của mình, bước vào cuộc đời mình như một biểu tượng của tuổi trẻ tài ba và đầy nghệ thuật trong bộ phim Hoàn Châu cách cách. Cho đến nay, chị Vy đã bước sang một bước tiến mới trong sự nghiệp đầy thành công. Đó là một tấm gương thật đáng ngưỡng mộ của thế hệ 7X-8X gần gũi với mình. Đặc biệt thứ hai, không hiểu sao mình hiểu và thích ý đồ, tư tưởng của bộ phim điện ảnh đầu tay do chị đạo diễn này về một quãng thời gian tuyệt đẹp đã qua. “Không mang cảm xúc của Quỳnh Dao” với Một thoáng mộng mơ mà cần “nội dung thực tế, nặng nề hơn về trải nghiệm của một lớp người”. Những bộ phim về tuổi trẻ, tuổi thanh xuân khiến thế hệ 7x, 8x luôn hoài niệm, đang trong từng ngày thấm thía bởi thời gian có chờ đợi một ai bao giờ. Nhưng trên hết thảy liệu những đam mê của tuổi trẻ liệu bây giờ có thể theo đuổi được nữa hay không?

Ca khúc: Gửi tuổi thanh xuân

Cách đây 12 năm, Vương Phi đã từng hát cho ca khúc chủ đề trong bộ phim Câu chuyện ngày xưa (Awakening story) là Bức thư tình viết cho chính mình, nay là ca khúc Gửi tuổi thanh xuân vẫn mang âm hưởng đầy day dứt, chậm buồn như vậy.

Momoe yamaguchi - cosmos

Momoe Yamaguchi, ca sỹ thần tượng của những năm 80 luôn là một ký ức đẹp đối với mình. Giọng ca Momoe Yamaguchi sâu lắng và trầm ấm, phong cách chững chạc, có phần gợi cảm với những lời bài ca như đang vỗ về trái tim của những con người trưởng thành đang chìm đắm suy tư trước cuộc sống. Phong cách và giọng ca của Momoe Yamaguchi khác hẳn với trào lưu trong trẻo và ngây thơ của thế hệ ca sỹ thần tượng thời bấy giờ.

Có lần đọc được cuốn sách Hãy chăm sóc mẹ Shin Kyung-Sook (Please Look after mom) chợt giật mình nhớ đến ca khúc đã nghe từ lâu – Hoa cánh bướm (Cosmos), nhớ đến những ngày thu se lạnh, cũng ngồi ở góc vườn nhà mà chơi.

Một bông hoa cánh bướm hồng nhạt đang rung rung
Trong một ngày thu bình thường dưới nắng
Mẹ tôi, người thường hay dễ khóc, chợt ho ở cuối góc vườn
Mẹ mở cuốn album dưới gốc cây và kể chuyện thời thơ ấu
Cứ kể đi kể lại thì thầm như nói với chính mình.

Vào ngày thu ấm áp mà yên bình như thế này
Tôi cảm thấy được sự ấm áp trong sâu thẩm
Tôi cười mà nói rằng: “Nếu ngày mai con kết hôn sẽ làm mẹ buồn
Nhưng thời gian sẽ biến nó thành chuyện vui vẻ
Vì thế mẹ đừng lo lắng nhé

“Bây giờ khi nhìn lại những ký ức cũ ấy
Lúc cô đơn tôi nhận ra rằng đã không còn ngày ấy
Mẹ mím chặt môi khi nhìn vào tôi
Còn tôi vẫn ích kỷ như thế

Mẹ giúp tôi gói đồ đạc cho ngày mai
Chúng tôi vẫn nói chuyện vui vẻ một lúc
Chợt bỗng dưng mẹ khóc
Và nói đi nói lại Chúc con hạnh phúc.

Tôi sẽ sống theo cách của mình
Với hai chữ Cảm ơn trong trái tim mình
Hãy để con làm đứa con bé bỏng thêm một lần nữa
Vào một ngày thu ấm áp và yên bình như thế này

Yoon sang hyun - last rain

Saigo no ame (Last rain) là ca khúc mình đã nghe cách đây 10 năm. Vào những năm ấy, điện thoại không hiện đại như bây giờ, chẳng hạn không hiển thị được tiếng Nhật-Trung, âm thanh không trong nên gần như mình chỉ nghe giai điệu chứ không biết lời.

Ấn tượng mà bản nhạc để lại là một sự chìm đắm của gã si tình trong sự tuyệt vọng không ủ rũ mà dữ dội, một bản trữ tình buồn thường gặp ở những giai điệu dễ nghe của thời đại 90. Ca khúc nhạc Nhật này trở thành bản tình ca bất hủ, lần đầu tiên do ca sỹ (ballader) Nakanishi Yasushi thể hiện, cho đến nay được cover lại nhiều lần bởi Atsushi Satou, Koda Kumi, AKB48, Acid Black Cherry, Takeshi Tsuruno.

Một sự bất ngờ mà thú vị rằng “luật sư Cha Kwon Woo” (Yoon Sang Hyuntrong bộ phim I can hear your voice (Lắng nghe tiếng lòng) đã từng phát hành bài hát tiếng Nhật này trong single năm 2010. Hóa ra một luật sư Cha khù khờ lại lãng tử đến vậy!

Một ngày mưa man mác, ngồi dịch bài hát từ bản tiếng Anh vậy.

n mưa cuối cùng (最後の雨)

By: Yoon Sang Hyun

Em khẽ nói lời chia tay rồi quay đi, bỏ lại chiếc ô che đầu
Cơn mưa buồn bã giăng khắp thị trấn như làn sương màu bạc
nhưng đã không thể xóa nhòa hình ảnh em
Anh đã đuổi theo và giữ em lại để cơn mưa cuối cùng không làm em ướt
Và anh nhắm mắt lại

Anh không thể yêu ai nhiều đến như vậy, và anh bật khóc
Nếu như phải quên đi điều đó
Nếu như em yêu một ai khác
Anh muốn ôm em thật chặt, thật chặt đến nghẹt thở.

Khi em buông mái tóc của mình, gói chặt màn đêm của anh trong đó
Em thật đáng yêu…
Khi nỗi lo lắng mang em đi như một lâu đài cát
Liệu em mong ai đang ở đó
Tất cả những gì em thấy làm thế nào tỏ ra mạnh mẽ
Nụ cười của em không còn mang giấc mơ của chúng ta.

Anh sẽ không thể yêu ai nhiều đến thế, và anh bật khóc
Nếu như phải quên đi điều đó
Thậm chí đôi môi đã nói lời tạm biệt là của anh
Anh sẽ không thể quên em
Thậm chí nếu tình yêu ngày mai cứu rỗi em không phải là anh
Anh vẫn sẽ mãi ngắm nhìn em như lúc này

Anh không thể nói lên lời yêu
Anh không thể chạm đến em bằng lời
Tình yêu của anh thật vô vọng nhưng nó sẽ không bao giờ tắt
Quẳng chiếc ô che đầu và ngẩng đầu nhìn làn mưa

Anh sẽ không thể yêu ai nhiều đến thế, khiến anh bật khóc
Nếu như phải quên đi điều đó
Nếu như em yêu một ai khác
Anh muốn ôm em thật chặt, thật chặt đến nghẹt thở

Mai Kuraki - TIme after time

Ca khúc Time after time do Mai Kuraki thể hiện mình được nghe khi xem Conan, câu chuyện về Hatori tìm người yêu đầu tiên là cô bé mặc kimono chơi bóng dưới những cánh hoa anh đào rơi thật đẹp (Đẹp hơn nữa cô bé đó chính là Kazuha). Mọi người chê phim không hay nhưng nếu tập này đọc chuyện thì không bằng phim được rồi, âm nhạc và cảnh vật, màu sắc trong movie 7 rất đẹp, toát lên vẻ đẹp cổ điển lẫn hiện đại của Kyoto (đặc biệt còn “tiếp thị” cả tên đường). Thú thật mình xem xong còn thuộc vanh vách, thầm nghĩ khi nào Việt Nam có những bộ phim đầy khôn khéo như thế nhỉ?.

Phần lớn các ablum hay single của Mai Kuraki ((tên thật Mai Aono) đều được người Nhật đánh là rất hay nhưng ít được nhiều người biết đến. Lí do là hãng GIZA Studio không đầu tư nhiều cho việc quảng cáo cho Single hay Album mới như những hãng khác khiến Mai Kuraki có thua thiệt hơn nhiều so với các ca sĩ cùng thời với cô. Thậm chí khi Mai Kuraki ra Single mới cũng không thấy xuất hiện ở TV Show nào, GIZA Studio cho quảng cáo trên tạp chí thì cũng chỉ trên vài bài báo của những tên tuổi không nổi tíếng…

Nếu em đã có thể gặp anh
Em đã không để anh ra đi như thế
Hanamidou
Nói với em rằng đã cuối xuân
Một cánh hoa rơi xuống, từ bông hoa mờ ảo ấy

Và một bài hát cũ thoáng quay trở lại
Nhẹ nhàng, tới tận bây giờ, trong trái tim em

Thời gian trôi
Gặp gỡ anh thật tuyệt vời
Ở thành phố có gió thì thầm thổi qua
Chúng ta đi trên những con đường mòn, qua những ngọn đồi, tay trong tay
Và hứa với nhau những điều không thể nào quên

Em có thể nghe tiếng anh trong gió
Làn băng mỏng lại quay trở về
Những kỉ niệm xa xưa
Không sợ tổn thương, không e ngại, em thề nguyện
Rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau

Tại đây, trong mùa lá đỏ
Với nụ cười trên khuôn mặt

Thời gian trôi
một mình đi trong thành phố với những cánh hoa xoay tít
Không thể trở lại khoảng thời gian tuyệt đẹp của chúng ta
Ở cùng 1 nơi, cùng 1 ngày như ngày đó
Trên mặt em chan hòa nước mắt, em đã đợi chờ anh

Những cánh hoa rơi trong cơn gió vần vũ
Nếu như đưa tay lau nước mắt
Nỗi đau của em, em trân trọng từng người…..

Ai cũng nói rằng họ cô đơn
Rằng họ đang tìm kiếm một ai đó
Nhưng tất cả đề ngừng tìm kiếm
Nhanh chóng và dễ vỡ

Thời gian trôi
Nếu em đã có thể gặp anh trong thành phố của những sắc màu thay đồi
Em đã không cần bất cứ một lời hứa nào nữa
Không 1 người nào nữa
Anh quá dễ tổn thương

Em muốn bên anh lúc này, và mãi mãi…

(Ngun: www.loidich.com)

Cà phê đợi một người

Những cơn mưa mùa hạ đến rồi đi, kéo theo không ít nỗi niềm mông lung, hoài niệm. Những ngày gần đây giở những trang sách “Ánh nắng và màu trăng” bất giác chợt thấy hóa ra trong cuộc sống vội vã và xô bồ này “thế giới của tôi quá đỗi yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe được âm thanh nhịp đập của trái tim”, nỗi lòng mình. Nhà văn Tịch Mộ Dung (Đài Loan) đã nói rằng “Trong một thời khắc nghe bản nhạc mình thích, khi nghe bản nhạc mình thích chợt hoài niệm về một thời gian. Hồi tưởng trong thời gian ấy lại nhớ về một dấu ấn ký ức khác. Vậy tâm trạng khi nghe một bản nhạc đó là gì?”

Âm thanh của mưa tưởng chừng như ồn ào nhưng lại rất tĩnh lặng, trong cái tiếng ồn ào đó lại có thể tĩnh tâm để nghe được thứ âm thanh khác. Thứ âm thanh đó lại dội về khi lần dở những bức ảnh của quá khứ, thật đẹp và mơ hồ. Ngày hôm nay sẽ là quá khứ của ngày mai, sự mơ hồ đó là sự lo sợ đánh mất những gì ngắn ngủi đẹp đẽ mà mình không kịp nắm giữ nó. Bắt lấy những gì của hôm nay để thành quá khứ đẹp của ngày mai thực sự trở thành một nỗ lực đầy mệt mỏi trong xã hội hiện nay. Một xã hội mà mình chưa kịp định hình nhân sinh quan là gì, nguyên tắc sống là gì? Một sự chán nản cứ dần dần bén rễ, gặm nhấm mình mỗi ngày, bắt đầu từ lúc nào cũng không hay biết nữa.

Ca khúc: 某某

Thể hiện: Dương Khôn

Hôm trước tình cờ nghe một ca khúc “Ai đó” của Dương Khôn trong chương trình Sing my song 2014. Ca từ là một dòng tâm sự nhẹ nhàng, không mãnh liệt nhưng day dứt một sự tiếc nuối. Lời bài ca này có thể bắt gặp trong ý tứ trong câu văn của nhà văn Mộ Dung:

“Bất chợt ngày nào đó anh xuất hiện, tại góc phố quán cà phê, em sẽ luôn nở nụ cười và chào anh. Chúng ta không nhắc chuyện xưa nữa, chỉ chào nhau, nói một câu, chỉ một câu mà thôi, đã bao lâu rồi không gặp”.

Lại nhắc đến quán cà phê, có một bộ phim mình thích bởi đó là sự trở lại của chị Châu Huệ Mẫn sau 20 năm vắng bóng – Cafe.waiting.love (Cà phê đợi một người) của đạo diễn Cửu Bá Đao. “Mỗi người chúng ta đều đang chờ đợi một người”. Nếu như ta đã quen chờ đợi, đơn giản chỉ vì tin chờ đợi sẽ mang lại kết quả. Thế nhưng trong lúc chờ đợi, có khi nào chúng ta bỏ lỡ bao nhiêu niềm hạnh phúc khác. Đã qua rồi mới hối hận vì sao không nắm giữ nó. Kỳ thực, bản chất của đợi chờ là một sự ngộ nhận đầy mâu thuẫn, dù vẫn chờ khi lòng đã biết không mang lại kết quả gì.

Vậy, thay vì chờ đợi, có lẽ nên rẽ sang ngã khác để đi tìm!

Cà phê đợi một người - Châu Huệ Mẫn

Cà phê đợi một người – Châu Huệ Mẫn

Cà phê đợi một người - Châu Huệ Mẫn

Cà phê đợi một người – Châu Huệ Mẫn

Cafe-waiting love - Châu Huệ Mẫn

Cà phê đợi một người – Châu Huệ Mẫn

Châu Huệ Mẫn

Thời gian trôi qua nhanh quá, giờ chỉ còn là những kỷ niệm đẹp. Các ca khúc đã tô sắc cho quãng thời gian đã qua của mình cũng hơn 15 năm rồi. Con số khiến mình giật mình, một chút nhớ, một chút suy tư, một chút dừng…

Những cái tên gắn với các ca khúc đi cùng tuổi thơ không phải là Backstreet boys, Boyzone, Micheal Learn to Rock hay Mariah Carey, M2M, … như bao bạn đồng trang đồng lứa. Âm nhạc mình nghe không phải trên các ca khúc MTV kỷ niệm, các CD, VCD đầy hàng phố hay sóng truyền hình. Tất cả chỉ gói gém trong chiếc radio bên cạnh cửa sổ, trong những giờ chiếu phim, dạy hát cố định hàng tuần các ca khúc tiếng Trung. Những cái tên như Đặng Lệ Quân, Mạnh Đình Vỹ, Châu Huệ Mẫn, Lý Khắc Cần, Mai Diễm Phương, Trương Quốc Vinh, La Văn, Dương Ngọc Doanh, Trương Tín Triết,… ôi rất nhiều rất nhiều mình có thể chép dài cả quyển nhật ký.

Bảo bối của mình rất nhiều. Trên con đường quen thuộc, rẽ vào từng ngõ quán để đi tìm băng đài, CD, VCD thật khó, thật vui. Cứ 10 đĩa nhạc nước ngoài thời đó chỉ có 1 đĩa nhạc Hoa, hầu hết là sao chép lại và câu quen thuộc của chủ quán đó là “Đợt tới ra Hà Nội anh/chị sẽ lấy về cho”. Thật háo hức cho những ngày chờ đợi đó, háo hức đến nỗi bác chủ quán quen gọi mình là “bé Chẻo chẻo”.

Âm nhạc hay không chỉ ở mỗi giai điệu, ca từ mà nó còn là cả câu chuyện gắn với kỷ niệm, gắn với cuộc sống mỗi con người. Đừng bao giờ hỏi tại sao người này phải nghe nhạc này, người kia nghe nhạc kia mới là nghe nhạc kiểu “Anh không nghe nhạc tôi là tai anh hỏng”. Tất cả mọi giác quan đều hướng đến tạo thành cái tâm – cái tâm đó là cảm xúc.

Cảm xúc của mình khi giật mình thảng thốt đã hơn 15 năm để nhìn lại, nghe lại, cảm một lần nữa.

Mượn lời trong ca khúc Người tốt trọn đời bình an rằng:

Trải qua bao chuyện ngày xưa
Dường như chỉ mới như ngày hôm qua
Đã có bao người bằng hữu
Dường như  họ vẫn ở đâu đây quanh mình
Cũng từng có lúc ưu sầu suy tư
Biết nhau có lúc sướng vui lúc buồn
Nâng ly cùng chúc nguyện một lời
Chúc cho người tốt trọn đời bình an!

Ai có thể cùng ta say lúc này
Tương tri ngày ngày tháng tháng
Cùng nhau đến tận chân trời là duyên
Tình này ấm lại cả thế gian.

Người tốt trọn đời bình an, nhạc phim Khát vọng chiếu vào những năm 80 luôn là một sự gửi gắm tâm trạng của mình lúc nhớ nhà. Đây là bộ phim và bài hát đầu tiên mang mình đến với những ca khúc nhạc Hoa và bộ phim cả nhà luôn ngồi xem với nhau.

images

Ca khúc u giữ màu sắc thu (留住秋色) của Trương Học Hữu và Châu Huệ Mẫn cũng là một trong những ca khúc nghe lần đầu và luôn tìm thấy một sự bình yên, trong trẻo lạ lùng.

Lưu giữ một mối tương tình ấm áp, dần dần khẽ thấm vào tim anh
Quên sạch những câu chuyện không vui mà ôm ấp lấy ánh sáng
Lưu giữ bầu trời trong xanh kia như giấc mộng miên man của anh trong hồi ức
Quên sạch những tháng ngày đau buồn đã bay xa
Cùng em tiến bước…

Nắm tay em bay đến phương trời xa xa với những hồi ức thật ngọt ngào
Không quản những tình cảm trần tục trên thế gian
Mỗi đêm khuya về nhìn ngôi sao trên cao kia mà nghe biển thì thầm
ah, ah, ah…
Lưu giữ một ngôi sao sáng trong màn đêm tối vô tận
Để đón những năm tháng tươi đẹp nhất.

Đây cũng là ca khúc chủ đề bộ phim Như lai thần chưởng của TVB, khi xem MV của Châu Huệ Mẫn những năm 90, mình lại rất thích bởi sự đơn giản đến mức không-có-gì. Cả màu vàng của bài hát là màu của kỷ niệm, với chuyến xe đầy kỉ niệm mà bất kỳ ai cũng có thể đi qua trong đời, ngả đầu ngủ ngon lành trên vai một ai đó.

Tôn Lệ - Ước mơ nho nhỏ

Khi hướng về phía mặt trởi, bóng tối sẽ khuất sau lưng ta

Khi đêm đến bạn sẽ thấy những vì sao

Để làm được những điều to lớn, chúng ta không những phải hành động mà còn phải mơ mộng, không những phải có kế hoạch mà còn phải có niềm tin. Mỗi khi niềm tin của bạn bị lung lay, hãy nghe bài “Ước mơ nho nhỏ” (小小的梦想) của Tôn Lệ và chúng ta sẽ lại thấy mặt trời ở phía trước. Phụ nữ hiện nay có thể trẻ ra và đẹp lên vì rất nhiều sản phẩm công nghệ. Thế nhưng, có ai vẫn còn muốn theo đuổi một giấc mơ bé nhỏ của riêng mình bởi ” không phải người ta ngừng theo đuổi giấc mơ vì mình già đi, người ta già đi vì ngừng theo đuổi giấc mơ”. Không ai thích mình bị đánh giá là già cả, vậy thì hãy theo đuổi giấc mơ của chính mình.

Câu ca trong bài hát của Tôn Lệ rằng:

Quay trở về chốn cũ, bầu trời ấy vẫn trong xanh, tỏa nắng nhưng sao vẫn lạnh

Tình yêu em nắm trong tay tỏa mùi hương nhẹ bay bỗng ngưng đọng thành nỗi buồn

Niềm tin em đang ấp ủ đến lúc nào sẽ tỏa hương, dũng khí cũng cần chắc như đất rắn

Niềm hy vọng đang lớn lên, tình yêu vượt qua mưa gió thậm chí lúc anh không ở bên

Mỗi khi gió thổi thuyền căng buồm ra khơi

Sẽ có lúc không tránh được khó khăn trở ngại

Chỉ cần có một ước mơ nho nhỏ, sẽ mang nhiều hy vọng cho tương lai

Mỗi khi giang cánh để vút bay, sẽ không tránh khỏi những tổn thương

Chỉ cần có một ước mơ nho nhỏ, đôi cánh có thể mang ta đi thật xa

Quay trở lại chốn cũ, bầu trời ấy vẫn trong xanh, vẫn có thể lạnh lẽo

Tình yêu trong tay em nhẹ tỏa hương bay đột nhiên kết đọng thành nỗi buồn

Sưởi ấm cho trái tim mỗi lúc đến và đi rất cần một sức mạnh

Hy vọng đang ở xa vời, dù anh vẫn ở bên chia sẻ con đường tình yêu

Mỗi khi gió thổi thuyền căng buồm ra khơi

Sẽ có lúc không tránh được khó khăn trở ngại

Chỉ cần có một ước mơ nho nhỏ, sẽ mang nhiều hy vọng cho tương lai

Mỗi khi giang cánh để vút bay, sẽ không tránh khỏi những tổn thương

Chỉ cần có một ước mơ nho nhỏ, đôi cánh có thể mang ta đi thật xa

Một ước mơ nho nhỏ trong tim, đột nhiên ướt đẫm khóe mắt!

Reply 1994

Những ngày vừa qua báo chí bắt đầu đưa tin về bỏ Yahoo Messenger, hay dừng phát truyền hình analog khiến cho mình nghĩ thời đại mới bắt đầu bãi bỏ những thứ dĩ vãng thuộc về thế hệ cũ. Những lời nói của Samchunpo kết thúc bộ phim Reply 1994 như là một lời tổng kết cho toàn bộ ý nghĩa của bộ phim nhưng sự đồng cảm với nỗi niềm của những người sinh ra trong thế hệ X vẫn ám ảnh tâm trí mình. Khi thế hệ mình sống giao thoa giữa thời đại cũ và mới, mình phải đón nhận sự thay đổi này và đâu đó tự đáy lòng mình vẫn mong muốn nghe lại lời hồi đáp của những tháng ngày tươi đẹp đã qua, để nhớ, để thương và để sống tiếp.

“Tuổi 20 không có gì đặc biệt của tôi trong thành phố Seoul có hơn 10 triệu người. Những người tôi gặp  như một sự kỳ diệu. Nơi đã khiến tuổi trẻ của những đứanhà quê đó bận rộn và sôi nổi khiến nó trở nên đặc biệt. Chúng tôi đã trải qua những quãng thời gian đặc biệt cùng nhau dưới mái nhà trọ Shinchon.

Chúng tôi đã khóc, đã cười, đã gặp nhau, đã chia ly và có những lúc đau nhói con tim. Dù mỗi người trong chúng tôi mang những hồi ức, những cuộc gặp gỡ và những tình yêu khác nhau, chúng tôi đã ở cùng nhau, cùng thời gian đó, cùng nơi đó như một điều kỳ diệu.

Mặc dù bây giờ chúng tôi là những người làm công ăn lương nghèo, hàng ngày phải để ý mọi người xung quanh đang nghĩ gì, ít nhất chúng tôi từng là một thế hệ mới – Thế hệ X.

Trong lịch sử của nhân loại, chúng tôi là một thế hệ may mắn duy nhất được trải nghiệm cả công nghệ kỹ thuật số và analog.

Âm nhạc thập niên 70, điện ảnh thập niên 80, tôi đây đang tự kiểm điểm bản thân, người đã từng nghĩ chúng thật quê mùa và nhàm chán. Nền âm nhạc và điện ảnh dó không chỉ đơn thuần là âm nhạc và điện ảnh. Chúng là tuổi trẻ và những tháng ngày tươi đẹp của bạn. Giờ khi không còn trẻ nữa tôi đã nhận ra điều đó.

Ngày 28 tháng 12 năm 2013, chỉ còn 4 ngày nữa chúng tôi bước sang tuổi 40. Gửi đến tất cả những người đang trong độ tuổi 40 ở đất nước Hàn Quốc, đến những người đã sống qua những năm 90 đầy khó khăn ấy cho đến ngày hôm nay, tôi xin gửi những lời này đến các bạn:

Rằng chúng ta đã trải qua những tháng ngày tuyệt vời như vậy đó. Tuổi trẻ rạng ngời đã tỏa sáng của chúng ta và tấm lòng tràn đầy nhiệt huyết khi yêu, bạn còn nhớ rõ không?

Và như thế, chúng ta đã tận hưởng những tháng đã qua đi đó một cách tuyệt đẹp. Để rồi nếu như phải đối mặt với một mùa khó khăn nữa trong cuộc sống, chúng ta sẽ sống sao cho thật nhiệt huyết.

Những tháng ngày sôi nổi và trong sáng mà tôi lưu luyến rất nhiều. Có nghe thấy không? Nếu như có hãy hồi đáp cho tôi đi – Những năm 90 của tôi”

~Samchunpo~ Reply 1994 (tập 21)

Ca khúc chủ đề của phim Reply 1994 – “Seoul, here” do Roy Kim thể hiện, lời ca cũ của những năm 90 đã được Roy làm “mới” trở nên thật gần gũi.

Dù ai nói gì đi chăng nữa
Tôi nghĩ mình cần phải quay về thôi
Nơi đây không hợp với tôi
Có thể vẫn mỉm cười trước những cám dỗ hào nhoáng
Nhưng mọi thứ với tôi đều lạ lẫm.

Khi tôi quen dần với sự cô đơn
Sống trong đơn độc chợt trở nên dễ chịu
Có thể em không hiểu được tôi
Như thể tôi chẳng hiểu được em.

Quyết định vẫn luôn là thế này hoặc thế khác
Có thể là người yêu hoặc người xa lạ
Nỗi buồn của tôi cũng chẳng là gì
Những gì em làm chỉ là hờ hững nhìn tôi

Tôi cần phải quay lại điểm bắt đầu thôi
Dù cho khó khăn đối với ai đều như nhau
Những gì tôi cần là chútnghỉ ngơi
Xin lỗi vì để em nhìn thấy tôi yếu đuối

Những một ngày nào đó tôi sẽ trở lại
Vì đó chính là ý nghĩa của những ngày nghỉ ngơi
Thật tuyệt khi có thể gặp lại em
Khi mà trái tim tôi đã rộng mở và tự do hơn.

natsu-ga-kita - Kayokyoku

Vừa có được mấy ngày nghỉ rảnh rỗi là mình vội tìm hiểu ngay về dòng nhạc Nhật Bản yêu thích của mình. Rốt cục cũng tìm ra đó là thể loại Kayokyoku – thể loại nhạc thịnh hành trong những năm 80 và bị thay thế bởi nhạc được biết đến hiện nay là J-pop (Japanese pop). Ngày nay, ngành công nghiệp của Nhật Bản lớn mạnh thứ 2 trên thế giới, sau Hoa Kỳ. Nếu như Hoa Kỳ có bảng xếp hạng Bill Board, Hàn Quốc có Mnet, Trung Quốc có KKBox thì Nhật  Bản có xếp hạng hàng tuần Oricon. Thực ra, đã là nền công nghiệp đứng thứ 2 trên thế giới thì có lẽ mình nên xóa mù một chút, đặc biệt là hiểu hơn một chút về những bài hát mà mình nghe hoài không chán. Mặc dù thể loại nhạc Kayokyoku đã qua nhưng những giai điệu ấy vẫn còn lưu lại trong tâm hồn mình như một suối nguồn khoáng đạt.

Ci ngun c đi

Rất nhiều phong cách âm nhạc được tìm thấy ở Nhật Bản có nguồn gốc xuất phát từ hoàn cảnh lịch sử Nhật Bản, trong đó ảnh hưởng đáng kể bởi nền văn hóa Trung Quốc, Hàn QUốc và Trung và Nam Á. Có bằng chứng âm nhạc cho thấy sự  du nhập như sự xuất hiện của 80 nhạc sỹ Hàn Quốc năm 453 sau Công nguyên và sự du nhập của Đạo Phật vào thế kỷ thứ 7. Gagaku – âm nhạc cung đình và nhạc tôn giáo xuất hiện từ thời kỳ này và tụng kinh (Shomyo) vẫn còn lưu truyền trong các đền ngày nay.

Giữa năm 1950 và 1868, các nhà cầm quyền Nhật Bản thực thi chính sách cô lập hoàn toàn. Các nhạc cụ truyền thống như đàn Koto (đàn tranh) và Shakuhachi tiếp tục phát triển nhưng không có sự ảnh hưởng đối với bên ngoài. Tuy nhiên, đàn shamisen (dạng đàn luýt gảy 3 dây) bắt nguồn từ Trung Quốc đã đại diện cho một phong cách mới, phản ánh sự phát triển của văn hoa thành thị tiền hiện đại

Nhc dân ca (Min’yo music)

Truyền thống dân ca Nhật Bản rất phong phú và có từ lâu, đặc trưng bởi giọng đặc trưng với đệm đàn shamisen, sáo Shakuhachi và trống. Mỗi vùng miền đều mang nét riêng và có lẽ nổi bật nhật là phong cách shamisen từ vùng Tsugaru.

Yoshida Brothers và cây đàn Shamisen

Yoshida Brothers và cây đàn Shamisen

Kể từ khi Tsugaru shamisen được biết đến thì tương lai nhạc dân ca trở nên tỏa sáng. Ban nhạc anh em Yoshida Kyodai được sự công nhận của thế giới, tiếp đến là Agatsuma và Masahiro Nitta. Truyền thống chơi trống từ đạo Sado nơi diễn ra Lễ hội Trái đất hàng năm đang được toàn thế giới biết đến.

Kayokyoku

Bước vào thế kỷ 20, thể loại nhạc cực kỳ thịnh hành là Ryukoka có nguồn gốc từ  những nghệ sỹ giải trí đường phố vùng Osaka. Cùng với sự du nhập ồ ạt của văn hóa Phương Tây, các nhà âm nhạc Nhật Bản bắt đầu bắt nhịp và chơi nhạc Jazz, Tango, Rumba, Tin Pan Alleys, Blues và Hawaiian. Từ đó, thể loại nhạc mới được định hình đó là Kayokyoku – một thuật ngữ dùng để chỉ chung cho tất cả các ca khúc thịnh hành tại Nhật Bản từ những năm 1930s và mãi đến sau Thế chiến II thì chính thức dùng thuật ngữ này. Năm 1949, Hibari Misora ca sỹ nổi tiếng nhất thời kỳ hiện đại thời bấy giờ đã lần đầu tiên trình diễn năm mới 12 tuổi. Hibari Misora – giọng ca của cô ấy như một thứ thuốc mê hoặc tâm trí tôi mỗi lần nghe, đặc biệt là bản Kawa no Nagare no Youni (Như dòng sông vẫn chảy)

Trong những năm 1950, nhạc Latin bắt đầu tràn vào và nhiều ban nhạc mang phong cách Cuba như Tokyo Cuban Boys thành lập. Trước đây ban nhạc Orquesta de la Luz đã từng rất thành công, cho đến nay phong cách này vẫn còn được duy trì với sự nổi tiếng của nghệ sỹ chơi bossa nova Lisa Ono và Ban nhạc Nettai Tropical Jazz Big Band.

Rock Nht Bn và Underground music

Những năm 1960, các ban nhạc pop Nhật Bản hát các ca khúc bằng tiếng Anh nhưng mãi đến cuối năm 60 thì một số ban nhạc rock biểu diễn ở các ga tàu điện ngầm quay trở lại hát bằng ngôn ngữ Nhật Bản. Ban nhạc đi tiên phong trong thể loại này là Happy End, chủ đề các ca khúc của họ thường nói về tình yêu và chính trị và đã tạo ra nguồn cảm hứng cho các thế hệ rocker Nhật Bản về sau này.

Nhật Bản cũng là quê hương của một số tác phẩm nhạc underground hấp dẫn. Các tay nhạc rock đi tiên phong có The Boredoms và Rovo, trong đó Rovo có một số thành viên đến từ nhóm lồng nhạc và lồng âm nhạc trở thành một thể loại khác mang dấu ấn đặc trưng của Nhật Bản (như Audio Active và Little Tempo)

Bùng n âm nhc thế gii (roots boom)

Umechiki

Umekichi – nghệ sỹ nổi tiếng với giọng hát trong trẻo cùng cây đàn Shamisen

Khi các ca sỹ thần tượng (idoru kashu) và nhà soạn nhạc thống lĩnh thị trường âm nhạc những năm 80, nhiều dòng nhạc mới bắt đầu nổi lên. Nhiều tác phẩm âm nhạc nước ngoài giữa năm 80 đã chuyển sang thể loại không thuộc Phương Tây mà thành các xu hướng trong mỗi năm như điệu Latin, Điệu raggae (điệu nhảy với nhịp mạnh phổ biến của người Tây Ấn), điệu Ska (của người Jamaica) và điệu indonesia. Vào cuối năm 80, nhiều ban nhạc như Shang shang Typhoon và nghệ sỹ vùng Okinawan và Rinken Band. Các nghệ sỹ Okinawan thường sử dụng phong cách truyền thống địa phương kết hợp với một số hình thức âm nhạc khác đã tạo nên làn sóng âm nhạc mới.

Thể loại hát bài hát dài (nagauta), bài hát ngắn (Kouta – dạng bài hát ngắn phổ biến trong thời kỳ Edo) hoặc các bài hát phổ biến thời Edo (Hauta) thường được biểu diễn bởi các Geisha và được làm mới trong những năm gần đây. Thời nay nổi lên ca sỹ trẻ Umekichi và chơi đàn Shamisen kết hợp với một số nhạc cụ phương Tây tạo nên âm hưởng vui vẻ, lạc quan hơn.

Okinawa

Nếu như bạn muốn thưởng thức sự kỳ diệu của âm nhạc Nhật Bản thì có lẽ nên đi xuống phía Nam Nhật Bản để thưởng thức tiết mục biểu diễn truyền thống trong các câu lạc bộ nhỏ hoặc trong lễ hội hàng năm Ei-sa. Bạn sẽ được thưởng thức những điệu nhảy, giọng ca ám ảnh và tất cả nhạc trống, đàn 3 dây (sanshin). Nghệ sỹ biểu diễn trong những trang phục lạ mắt chơi solo đàn sanshin cho đến các ban nhạc đường phố…

(Dch t Guide to world music)

Một trong những ca sỹ nổi tiếng thời kỳ kayokyoku là Matsuda Seiko với ca khúc Sweet Memories