Một chỗ ta ngồi


Một chỗ ta ngồi

Trích “Một chỗ ta ngồi” của tác giả Lê Minh Quốc.

“Mệt quá đôi chân này.

Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi”.

Đơn giản tưởng chừng như sống thì phải thở, đói thì ăn, mệt thì nghỉ. Nhưng mấy khi ta dám nghỉ ngơi giữa một ngày tất bật, ồn ào, đua chen, náo nhiệt đang giăng lưới vây bủa trong từng khoảnh khắc? Than ôi, cái sự bận bộn ấy cũng có thể do chính ta tự tạo ra đấy thôi. Ta quên nghỉ ngơi, quên tĩnh lặng để nhìn lại mình, nhìn lại thiên nhiên từng mùa nắng đẹp đang vô tư đến và cũng đang đi như một lẽ tự nhiên. Trong cái đời sống của một công chức mẫn cán, đôi lúc tôi đã quên hẳn đi một góc vườn nhỏ nhoi đã từng hằn vết trong trí nhớ tuổi nhỏ.

Sung sướng nhất của ngày tuổi nhỏ, với tôi là những buổi trưa trốn ngủ, lấm lét nhìn trước ngó sau rồi chạy vụt ra ngoài vườn. Vườn nhà ông ngoại có tôi cây ổi, cây đào, hồ cá, những chậu hoa hồng và nhất là những vạt cỏ non. Một góc vườn nhỏ nhoi, tôi đã ngồi trong ngày hoa niên. Nghĩ lại, vào lúc tuổi đã sắp già tôi mới thấy yêu, thấy thấm thía câu thơ của Hồ Dzếnh:

Chẳng xin lấy cả thiên đường

Chỉ xin lấy nửa tấc vườn vắng hoa

Góc vườn quạnh hiu ấy luôn gợi trong tôi một dĩ vãng êm đềm. Vườn nhà ông ngoại đã vắng hoa từ lúc nào? Sau ngày ông ngoại tôi về suối vàng yên giấc, trên mỗi cây hoa ấy lũ nhóc con chúng tôi đều buộc lên đó một giải khăn trắng. Dăm ngày sau, lạ thay, các cây hoa hồng, cúc, thược dược, huệ… đều rũ lá, hoa rụng cánh và cây khô héo dần. Người đi, hoa cũng đi theo. Giữa người và hoa có chung một nỗi niềm gì chăng?

Text-Divider

Hôm ngồi buồn buồn thơ thẩn chợt nhớ có lần đọc được bài Một chỗ ta ngồi của tác giả Lê Minh Quốc trên tạp chí văn nghệ nào không nhớ rõ, sau đi tìm mới thấy bản viết trên blog của tác giả, bèn ngồi vẽ bức hình này.

Một chỗ ta ngồi

Một chỗ ta ngồi

Related Post

Leave a comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *