Marie Kondo

Marie Kondo yêu thích đọc tạp chí nội trợ từ lúc 5 tuổi, cô thích trật tự và vẻ đẹp của những không gian được sắp xếp đẹp đẽ mà cô nhìn thấy trong những cuốn tạp chí đó. 15 tuổi cô bắt đầu nghiên cứu nghiêm túc về việc dọn dẹp nhà cửa. Tại Nhật, mọi người tin rằng những việc như dọn phòng và dọn nhà vệ sinh ngăn nắp sạch sẽ mang lại may mắn, bởi nếu nhà bạn bừa bộn thì hiệu quả của việc đánh bóng bồn vệ sinh cũng có ít tác dụng. Điều tương tự cũng đúng với việc thực hành thuật phong thuỷ. Chỉ khi nhà cửa gọn gàng và ngăn nắp thì việc bài trí nội thất mới có ý nghĩa. Hiện nay Marie Kondo điều hành việc kinh doanh dịch vụ tư vấn ở Tokyo nhằm giúp khách hàng biến ngôi nhà bừa bãi thành những không gian đẹp, yên bình và đầy cảm hứng.

Trong cuốn Nghệ thuật bài trí của người Nhật – Phép màu thay đổi cuộc sống (The life changing magic of tidying up – The Japanese Art of decluttering and Organizing) của Thaihabooks đã xuất bản đưa ra một số hướng dẫn hữu ích giúp chúng ta có thể thực hiên để khiến cho ngôi nhà trở nên ngăn nắp.

Phương pháp Marie Kondo đưa ra dọn dẹp theo vật dụng thay vì theo vị trí (như dọn dẹp từng phòng), thứ tự tối ưu mà chúng ta nên áp dụng như sau:

  1. Quần áo, phụ kiện trang phục
  2. Sách vở
  3. Tài liệu
  4. Đồ tạp loại
  5. Những thứ kỷ niệm
Marie Kondo - Thứ tự dọn dẹp đồ đạc

Marie Kondo – Thứ tự dọn dẹp đồ đạc

Trang phục

– Hãy gom tất cả quần áo phụ kiện trong tất cả các nơi mà bạn có (tủ quần áo, ngăn kéo, móc treo…) lên mặt sàn

– Phân loại những thứ để lại hoặc vứt bỏ, Marie Kondo khuyên bạn nên bắt đầu với trang phục đã qua mùa sử dụng

  • hãy áp dụng tiêu chuẩn bộ quần áo này có mang lại cho bạn niềm vui không? Bạn có muốn mặc trang phục này vào mùa tới không? Bạn có muốn nhìn thấy nó không..? Nếu không hãy quẳng nó ngay
  • Không giáng cấp thành quần áo mặc trong nhà, nhiều người cho rằng đó là sự lãng phí nhưng thực tế chứng minh thì 10 lần có đến 9 lần bạn sẽ không bao giờ mặc nó. Giáng cấp chỉ là sự trì hoãn đối với việc phải loại bỏ quần áo không mang lại niềm vui. Khoảng thời gian ở nhà luôn là một phần quý giá của cuộc sống, giá trị đó không nên thay đổi chỉ bởi không ai thấy chúng ta đang làm gì
  • Không nên cất giữ quần áo đã qua mùa sử dụng, trừ những đồ đặc thù như đồ bơi, khăn quàn, bít tất,…

– Việc cất giữ nên được phân chia thành các nhóm nhỏ theo thứ tự như sau:

  • Phần trên (áo sơ mi, áo len dài tay…)
  • Phần dưới (quần dài, váy)
  • Quần áo nên treo trên giá (đầm liền, áo khoác, áo măng tô, comple..)
  • Tất
  • Đồ lót
  • Túi xách
  • Đồ phụ kiện (khăn quàng, thắt lưng, mũ nón..)
  • Quần áo cho dịp đặc biệt (đồ bơi, đồng phục, lễ phục)
  • Giày dép

-Hãy học cách gấp quần áo đúng cách

Sau khi kết thúc quá trình lựa chọn giữ hay vứt bỏ, bạn nên chỉ lại khoảng 1/3 số đã có và tiến hành gập quần áo đúng cách đề giải quyết vấn đề cất giữ tối ưu nhất

Dưới đây là một số cách gấp quần áo mà người Nhật ưa chuộng:

Xem video cách gấp quần áo

Sách vở

Khi bạn sắp xếp và cất xong quần áo, đã tới lúc để dọn dẹp sách vở. Sách vở là một trong những thứ khiến người ta cảm thấy rất khó vứt bỏ. Nhiều người nói sách là thứ duy nhất mà họ không thể xa lìa bất kể họ có phải là ngừoi đam mê sách hay không, nhưng vấn đề thực sự chính là cách mà họ từ bỏ chúng. Nếu có quá nhiều sách trên sàn phải sắp xếp một lúc, bạn có thể phân loại thành 4 nhóm lớn

  • Chung chung (đọc để giải trí)
  • Thực hành (sách tham khảo, sách dạy nấu ăn…)
  • Hình ảnh (các tập tranh ảnh…)
  • Tạp chí

Cách từ bỏ sách: Bạn hãy “chạm” vào nó, đừng đọc nó, việc đọc sẽ che mờ lí trí phán xét của bạn. Thay vì hỏi bản thân xem mình cảm thấy gì, bạn sẽ bắt đầu hỏi xem liệu mình có cần cuốn sách này không? Những cuốn sách chưa đọc hoặc “lúc nào đó” đọc nghĩa là bạn không bao giờ đọc. Bạn chỉ nên giữ lại những cuốn sách được ưa thích nhất. Theo trải nghiệm, Marie Kondo cho rằng việc sở hữu ít cuốn sách thực sự giúp cô tiếp thu tốt hơn những gì mình đọc, nhận ra những thông tin thiết yếu dễ dàng hơn.

Xem cách sắp xếp sách của Marie Kondo

Giấy tờ, tài liệu

Ngay khi bạn sắp xếp xong sách vở, hãy chuyển sang giấy tờ với quy tắc chung là Hãy từ bỏ mọi thứ. Đối với giấy tờ cần lưu giữ thì chia nhỏ theo tần suất sử dụng: nhóm ít sử dụng (hợp đồng bảo hiểm, bảo hành, giấy tờ nhà đất, nhân thân…) và nhóm thường xuyên sử dụng. Còn lại hãy vứt hết chúng đi.

Đồ tạp loại (KOMONO)

Đối với những đồ tạp loại hãy giữ lại vì yêu thích chứ không phải “vốn là như thế”. Thứ tự phân loại

Marie Kondo

Marie Kondo

Komono như sau:

  • Đĩa CD,DVD
  • Sản phẩm dưỡng da, đồ trang điểm
  • Phụ kiện
  • Vật có giá trị (hộ chiếu, thẻ tín dụng…)
  • Vật dụng và thiết bị điện (máy ảnh,..)
  • Dụng cụ gia đình (giấy viết, văn phòng phẩm, kim chỉ…)
  • Vật phẩm gia đình (thuốc men, chất tẩy rửa, giấy ăn…)
  • Dụng cụ nhà bếp/nhu yếu phẩm
  • Khác

Còn có đồ tạp loại 2 bao gồm những đồ dùng một lần: thường những đồ này có số lượng lớn và nhanh chóng gia tăng đến kinh ngạc mà thậm chí bạn không cần phải hỏi là “thứ này có mang đến niềm vui hay không?” Bạn hãy từ bỏ ngay những thứ là bạn cất giữ chẳng vì một lý do cụ thể nào cả.

Những Komono loại 2 này như quà tặng, bao bì đựng đồ điện, sổ tay hướng dẫn, dây rợ không rõ mục đích, cúc dự phòng, hộp đựng thiết bị điện, đồ điện đã hỏng, dọn giường cho vị khách không bao giờ đến, mỹ phẩm cho những chuyến đi, sản phẩm miễn phí…

Những vật có giá trị tình cảm

Marie Kondo

Marie Kondo

Đây là nhóm cuối cùng bạn cần xử lý. Marie Kondo cho rằng nhóm này cần để cuối cùng vì đây là nhóm khiến bạn khó từ bỏ nhất. Bạn vẫn cần đặt câu hỏi “thứ này có mang lại niềm vui cho bạn không?” hay bạn chỉ giữ lại vì nó gắn với kỷ niệm. Marie cho rằng những kỷ niệm quý giá sẽ không bao giờ biến mất chỉ vì bạn bỏ đi sự vật gắn liền với nó. Dẫu cho những thứ tuyệt vời từng tồn tại nhưng niềm vui và sự hứng khởi của hôm nay và ngày mai mới là điều quan trọng hơn cả.

Phương pháp Marie Kondo chỉ ra cho bạn rằng khi giảm bớt những vật dụng thông qua quá trình dọn dẹp sẽ tới lúc đột nhiên bạn biết bao nhiêu là đủ với mình. ” À, đây chính là số lượng mà tôi cần sống để cảm thấy thoải mái, hạnh phúc” – Marie Kondo gọi đó là thời điểm nhận thức đúng. Hãy chọn những thứ khơi dậy niềm vui khi bạn chạm vào chúng.

Sự thực là việc sở hữu quá nhiều những đồ vật mà bạn không thể miễn cưỡng từ bỏ chúng không đồng nghĩa với việc bạn đang quan tâm đúng mức tới chúng. Thực tế thì hoàn toàn trái ngược, bằng cách giảm bớt số lượng đồ vật đến mức mà bạn có thể kiểm soát chính là bạn đang mang lại sức sống mới cho mối quan hệ với đồ vật sở hữu của mình. Nếu chỉ vì quẳng thứ gì đó đi, nó không hẳn có nghĩa là bạn từ bỏ những trải nghiệm trong quá khứ hoặc bản sắc của mình. Thông qua quá trình lựa chọn chỉ những thứ mang lại niềm vui, bạn có thể xác định chính xác thứ mang lại niềm vui, bạn có thể xác định chính xác thứ mà bạn yêu, thứ mà bạn cần.

Marie Kondo khuyên bạn rằng khi vứt bỏ thứ gì đó, đừng quên cảm ơn những đồ vật mà lợi ích chúng đã mang lại. Bạn cũng đừng quên cảm ơn những đồ vật mà mình đang sở hữu hàng ngày.

Kondo Marie

Người ta thường nói có những cuốn sách thực sự sẽ thay đổi cuộc sống của bạn, Nghệ thuật bài trí của người Nhật – Phép màu thay đổi cuộc sống (The life changing magic of tidying up – The Japanese Art of decluttering and Organizing) của Thaihabooks đã xuất bản và The Spark Joy: An Illustrated Master Class on the Art of Organizing and Tidying Up (mua bản kindle) của tác giả Marie Kondo là một trong những cuốn sách như vậy.

Marie Kondo yêu thích đọc tạp chí nội trợ từ lúc 5 tuổi, cô thích trật tự và vẻ đẹp của những không gian được sắp xếp đẹp đẽ mà cô nhìn thấy trong những cuốn tạp chí đó. 15 tuổi cô bắt đầu nghiên cứu nghiêm túc về việc dọn dẹp nhà cửa. Tại Nhật, mọi người tin rằng những việc như dọn phòng và dọn nhà vệ sinh ngăn nắp sạch sẽ mang lại may mắn, bởi nếu nhà bạn bừa bộn thì hiệu quả của việc đánh bóng bồn vệ sinh cũng có ít tác dụng. Điều tương tự cũng đúng với việc thực hành thuật phong thuỷ. Chỉ khi nhà cửa gọn gàng và ngăn nắp thì việc bài trí nội thất mới có ý nghĩa. Hiện nay Marie Kondo điều hành việc kinh doanh dịch vụ tư vấn ở Tokyo nhằm giúp khách hàng biến ngôi nhà bừa bãi thành những không gian đẹp, yên bình và đầy cảm hứng.

Hai cuốn sách nêu lên những phương pháp và nguyên tắc dọn dẹp mà Marie Kondo đã nghiên cứu và thực hành bao nhiêu năm (bây giờ biết đến với Phương pháp Marie Kondo) được đúc rút trong cuốn sách như sau:

1. Hãy bắt tay dọn dẹp triệt để một lần, thay vì từng chút một, nửa vời bạn có thể khiến não trạng của mình thay đổi mạnh mẽ

Kondo Marie

Kondo Marie

Người ta phải thay đổi cách nghĩ trước khi thay đổi thói quen, bởi nếu dọn dẹp từng chút một thì chẳng bao lâu mọi thứ lại trở nên bừa bãi, trở về vị trí cũ. Chúng ta cần học Nghệ thuật từ bỏ – vứt bỏ những thứ không cần thiết. Marie Kondo cho rằng những thứ như quần áo chưa mặc một lần, những cuốn sách từ nhỏ, món đồ chơi nhiều năm qua không còn dùng đến, và những thứ bạn đã quên mất sự tồn tại của nó thì hãy mạnh tay vứt bỏ.

Nỗ lực dọn dẹp một lần và đúng cách sẽ giúp bạn xoá bỏ hoàn toàn tình trạng bừa bộn chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, bạn sẽ thấy kết quả tức thời và chúng sẽ truyền cho bạn sức mạnh để tiếp tục giữ cho không gian quanh mình được ngăn nắp. Marie Kondo chủ trương hướng tới sự hoàn hảo thay vì “hãy bắt đầu chậm rãi và chỉ bỏ đi một thứ mỗi ngày”. Sự hoàn hảo không phải là bất khả thi như nhiều người thường nói bởi việc dọn dẹp chỉ là một hành động vật lý, liên quan đến quyết định giữ lại hay vất đi thứ gì và để nó ở đâu.

2. Dọn dẹp không phải là việc cất giữ và sắp xếp lại mà là việc vứt bỏ bớt đồ đạc

Đối với nhiều người việc dọn dẹp là cất giữ đồ đạc và sắp xếp lại chúng sao cho hợp lý, gọn gàng. Marie Kondo phát hiện ra “một cái bẫy vụng về trong thuật ngữ “cất giữ”. Các tạp chí viết nhan nhản về việc sắp xếp, cất giữ những vật sở hữu và công cụ cất giữ tiện lợi nghe qua thật đơn giản như :sắp xếp không gian không tốn thời gian hoặc “việc dọn dẹp trở nên nhanh chóng”… Bản chất con người là chọn lấy một lộ trình dễ dàng. Nhưng Marie cho rằng việc cất dọn tạo ra ảo tưởng rằng tình trạng bừa bộn đã được giải quyết. Việc dọn dẹp phải được bắt đầu bằng việc từ bỏ đồ đạc vật dụng. Chúng ta cần tự kiểm soát và cưỡng lại việc cất đồ dùng cá nhân. Vì thế đừng chậm trễ mà vứt bỏ bớt đồ đạc.

Kondo Marie

Kondo Marie

Tiêu chuẩn mà phương pháp Marie Kondo đưa ra: hãy vứt bỏ nhiều nhất có thể như đồ hỏng hóc không thể sửa chữa, hết hạn sử dụng, đồ đạc vật dụng quần áo theo nguyên tắc “hãy từ bỏ bất kỳ thứ gì mà bạn không dùng đến trong một năm”…

3. Phân loại theo nhóm chứ không phải theo vị trí (theo các phòng)

Sau nhiều trải nghiệm thất bại về việc dọn dẹp theo phòng như phòng khách, phòng ngủ, phòng tắm,.. Phương pháp Marie Kondo chỉ ra rằng đó là một cạm bẫy phổ biến, bởi việc dọn dẹp riêng rẽ từng chỗ một chúng ta sẽ không thể nhận ra mình đang làm cùng một công việc ở nhiều vị trí khách nhau và mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn, thay vào đó chúng ta sẽ lên kế hoach như “hôm nay quần áo, ngày mai sách vở”.

Khi cất giữ cùng một loại đồ vật ở khắp nơi trong nhà và chỉ dọn dẹp mỗi lúc một chỗ thì chúng ta không bao giờ nắm được tổng số lượng đồ vật vì thế chúng ta không bao giờ kết thúc được việc dọn dẹp. Mục tiêu của việc dọn dẹp là bạn có được tầm mắt thông thoáng, vào thời điểm và bạn đã sắp xếp được mọi thứ về vị trí của chúng, bạn đã cán vạch đích.

Thứ tự phân loại đồ vật để dọn dẹp như sau:

  • Quần áo
  • Sách vở
  • Tài liệu
  • Đồ tạp loại
  • Những thứ có giá trị về tinh thần

4. Cất giữ đồ vật ngăn nắp khiến cho cuộc sống trở nên thú vị

Đầu tiên, chúng ta cần xác định chỗ để cho mọi đồ vật. Lý do khiến mọi thứ cần có chỗ để xác định là vì sự tồn tại của mỗi đồ vật mà không có nơi chốn cố định sẽ làm gia tăng gấp bội cơ hội để không gian của bạn sẽ lại lộn xôn. Mấu chốt của việc quyết định những chỗ cụ thể để cất đồ vật là xác định một nơi dành cho mọi thứ.

Tiếp đến bạn hãy loại bỏ trước, cất giữ sau. Ngay khi bạn học được cách lựa chọn chính xác những vật sở hữu của mình, bạn sẽ chỉ còn lại số lượng đồ vật vừa vặn hoàn hảo với không gian mà bạn đang có.

Bạn hãy theo đuổi sự tối giản. phần lớn mọi người nhận ra rằng sự lộn xộn là do có quá nhiều đồ đạc, không nắm được chính xác bao nhiêu thứ chúng ta thực sự cần.

Bạn không nên lập kế hoạch quản lý theo lượng sử dụng và tần suất sử dụng. Một lỗi phổ biến mà nhiều người hay mắc phải là họ quyết định nơi để đồ đạc ở những chỗ mà họ có thể lấy chúng dễ dàng nhất. Cách làm này là một cái bẫy tai hại. Sự lộn xộn chính là kết quả của việc không trả vật dụng về đúng chỗ của chúng. Tình trạng lộn xộn chỉ có thể có hai nguyên nhân: việc lấy thứ gì đó phải mất quá nhiều công sức hoặc chỗ cất các vật dụng không rõ ràng.

5. Đừng bao giờ chồng đống mọi thứ, hãy cất giữ theo chiều thẳng đứng

Kondo Marie

Kondo Marie

Sắp xếp theo chồng đống là một sự lãng phí không gian rất lớn, kể cả quần áo. Phương pháp Kondo Marie chỉ ra rằng việc sắp xếp theo chiều thẳng đứng vì hai lý do: nếu bạn sắp xếp vật dụng thành đống, kết cục là bạn có không gian cất giữ vô cùng tận và mọi thứ cứ chồng lên cao ngất mãi, trái lại theo chiều thẳng đứng thì sự gia tăng nào khiến không gian bị thu hẹp và bạn hết chỗ cất giữ. Khi đó bạn sẽ hiểu: À tôi lại đang bắt đầu tích trữ rồi đây. Hai là việc chồng đống sẽ khiến cho vật dưới bị đè nén và chúng ta quên mất sự tồn tại của nó.

6. Việc dọn dẹp nhà cửa sẽ khiến bạn phát hiện ra những điều bạn thực sự muốn làm.

Chúng ta có thể biết rõ hơn về bản thân bằng cách ngồi xuống và phân tích tính cách bản thân hoặc lắng nghe nhận xét người khác về chúng ta những phương pháp Marie Kondo cho rằng việc dọn dẹp nhà cửa là cách làm tốt nhất. Cuối cùng những vật sở hữu của chúng ta có mối liên hệ chính xác với mọi quyết định mà chúng ta thực hiện suốt đời. Việc dọn dẹp giúp chúng ta kiểm kê lại những thứ cho chúng ta thấy điều mà chúng ta thực sự thích là gì.

7. Hãy từ bỏ bất cứ thứ gì không mang lại niềm vui

Nếu cố gắng thực hành phương pháp này dù chỉ một chút thôi thì bạn sẽ nhận thấy việc xác định được những thứ mang lại cho bạn niềm vui không hề nhỏ. Thời điểm bạn chạm vào nó bạn sẽ biết ngay câu trả lời. Quyết định từ bỏ một thứ vô cùng khó khăn, chẳng hạn như “cả năm này tôi không dùng đến chiếc bình này, nhưng ai biết được chứ, có thể lúc nào đó tôi lại cần” hoặc “đó là chiếc vòng cổ mà bạn trai tặng tôi, khi ấy tôi thực sự thích nó”, … nhưng khi chúng ta tìm hiểu sâu lý do khiến chúng ta không thể từ bỏ là do sự gắn kết với quá khức hoặc nỗi lo sợ về tương lai.

Trong quá trình lựa chọn, nếu thứ nào đó không mang lại niềm vui hãy từ bỏ nó. Trước khi vứt bỏ nó: bạn hãy đặt câu hỏi “đồ này có thực sự khiến bạn vui hay không?”

Cuộc sống chỉ bắt đầu sau khi nhà cửa trở nên ngăn nắp!

Phần tiếp: Cách sắp xếp, dọn dẹp đồ đạc theo phương pháp Marie Kondo

 

Công thức bánh nhà gừng của BBC

Bánh nhà gừng (gingerbread house) cũng là một trong những project mà người yêu làm bánh hoặc những người yêu truyện cổ tích Grim thích làm thử . Bánh nhà gừng được xem xuất hiện lần đầu tiên ở Đức những năm 80 và truyền thống vẫn thường được làm vào những dịp lễ Giáng sinh của phương Tây.

Loại bánh làm rất đơn giản (thường ăn không ngon) nhưng các ý tưởng và phần trang trí mới là điều hấp dẫn khi bắt đầu làm bánh nhà gừng. Dịp lễ Giáng sinh năm ngoái mình đã làm thử theo công thức của Mary Berry (tại The Great British bake off) bởi vì thích sự lung linh và ấm cúng của một ngôi nhà. Với công thức bánh này mình được học phần làm cơ bản:

1) Xây nhà:

  • Tường nhà làm từ bột mỳ, bơ nhạt – unsalted butter, bột gừng, baking soda, đặc biệt cần syrup ngô
  • Mái ngói: chocolate button (socola hình tròn)

2) Trang trí: đường icing, kẹo nhiều màu cứng làm cửa sổ kính nhiều màu, nến.

Phần trang trí xung quanh ngôi nhà là tự biên tự diễn (tuyết, sân, gạch, hàng rào đều có thể ăn được bởi làm từ dừa khô, sô-cô-la thanh, mashmallow..).

Bài học thích nhất từ project này là có thể làm cửa sổ kính bằng những viên kẹo cứng nhiều màu bán nhan nhản ở các cửa hàng hay siêu thị. Bài học đắt giá nhất đó là không nên đốt nến quá lâu vì mái ngói sô-cô-la sẽ chảy tan sau 15 phút.

Bonus thêm mấy ông già noel bằng dâu tây…

10155179_10204395453265549_1923067032407496980_n

Dự án Giáng sinh năm nay biết làm gì nhỉ khi không có thời gian một ngày rảnh rỗi? Mình rất thích dự án Bánh nhà gừng trang trí bằng đèn LED…

Please give me more time!!!

Nữ nhân hoa

Mình thích bài hát Nữ nhân hoa của ca sỹ quá cố Hồng Kong Mai Diễm Phương. Lời bài ca rằng:

Tôi có một đóa hoa, trồng trong trái tim mình
Nụ hoa mới nở, tình thoang thoảng đâu đây.
Sớm sớm chiều chiều tôi chờ đợi
người có lòng bước vào giấc mộng mình.

Nữ nhân hoa, dập dìu trong chốn hồng trần
như bông hoa theo gió nhẹ đung đưa
một lòng mong mỏi đôi bàn tay ấm áp
có thể đến an ủi trái tim cô đơn của mình.

Tôi có một đóa hoa, hương tỏa ngát cành cây
Hỏi người thật tâm đi tìm mùi hương
Hoa nở chỉ khoảnh khắc vậy đã chịu bao vùi dập
Con gái như hoa, hoa lại như mộng.

Tôi có một đóa hoa, lớn lên trong trái tim mình
Tình yêu chân thật nào ai có hiểu
Cỏ dại đã mọc khắp núi đồi rồi
Còn tôi cô đơn tự nở, tự thưởng hương đến đau lòng…

Khí trời hôm nay đã sang thu, quang tạnh xanh ngắt một màu. Thời tiết này rất thích hợp để dọn dẹp, giặt giũ phơi đồ và trồng cây. Mỗi lần lên sân thượng, một lần được cảm thấy người nhẹ nhõm, một chút dễ chịu không thể nói lên lời, cứ như bạn vừa lạc từ khu rừng rậm tối tăm, rồi nhìn thấy khoảng trời ước mơ xanh trong của mình vậy.

Làm bạn với cây và nắng chiều hoàng hôn một mình sẽ giúp cho bản thân mình có một nơi để gửi gắm!

today's breakfast - Ăn sáng gì hôm nay

Càng ngày mình càng thấm thía bài giảng của thầy Thích Nhất Hạnh về việc nấu ăn, bởi nhà bếp cũng có thể là một nơi thiền tập.

“Mặt trời xanh rờn một rổ rau tươi
Vạn pháp nương nhau làm nên cuộc đời.

Nhà bếp cũng có thể là nơi thiền tập, chúng ta có thể làm những công việc của mình một cách thư giãn, nhẹ nhàng, thanh tịnh, theo dõi hơi thở và tập trung tâm ý vào công việc của mình.

Trong khi nấu ăn, ta phải cho mình đủ thời gian để không phải hấp tấp vội vàng. Thức ăn ta nấu sẽ ảnh hưởng đến ta, người ăn thức ăn ta nấu. Ý thức này sẽ giúp chúng ta nấu những thức ăn lành mạnh, chuyên chở tình thương và chính niệm trong ta”

~Trích Gieo trồng hạnh phúc~

Text-Divider

Tính thiền tập trong nghệ thuật nấu ăn giúp mình nhớ đến Kei Yamazaki. Cô là một trong những instagrammer mà mình theo dõi từ những ngày đầu sử dụng chương trình instagram, bởi mỗi sáng sớm đều đặn lại được nhìn thấy những bức hình chuẩn bị món ăn sáng của Kei Yamazaki luôn mang lại cho người khác một sự tinh tế, khiêm tốn, yên bình và đầy cảm hứng.

Không có quá nhiều thông tin, hình ảnh cá nhân nhưng cảm hứng mà Kei Yamazaki mang lại là những bữa ăn sáng thật tuyệt vời.

Không thuộc mô típ tuỳ hứng mà dường như mỗi năm 365 ngày đều có một bữa ăn sáng thật tuyệt vời, một niềm đam mê thật đáng ngưỡng mộ.

HÌnh ảnh một người mẹ chăm chỉ, khéo léo chuẩn bị bữa sáng cho bé luôn là niềm cảm hứng bất tận cho bất kỳ người phụ nữ nào trên thế giới. Nghề nghiệp chính của Kei Yamazaki lại là thiết kế đồ hoạ, chính vì thế mỗi bữa sáng dưới máy ảnh của cô trở nên thật ngon mắt và tinh tế.

Cho đến nay, Kei Yamaziki đã xuất bản hai cuốn sách bằng tiếng Nhật là Today’s breakfast và Morning Table, chắc đến lúc nào đó mình cũng mua để thoả mãn cái thú thích sở hữu sách. Các món ăn sáng của Kei thường bao gồm:

  • Nhóm tinh bột: bánh mỳ, waffles, dorayaki, muffins, pancakes, donuts, hay một số loại bánh nướng kèm mật ong, chuối rán hoặc táo bỏ lò, các loại mứt..,
  • Nhóm rau củ quả: cà chua bi, măng tây, hành tây, ngó sen, cà rốt, các loại salads trộn dấm hoặc mayone, súp lơ,
  • Nhóm đạm: trứng gà ốp, xúc xích, cá hồi, thịt muối xông khói (hình như người Nhật ăn ít đạm động vật)
  • Món soup: đây là món chủ đạo và rất cầu kỳ của Kei như súp củ cải trắng, củ cải đường, súp khoai tây, bí đỏ, cà rốt, súp bơ, tofu cream cheese, súp chuối custards, súp đậu (cheek-pea, green bean), súp nấm, súp ngô, súp rau chân vịt.
  • Hoa quả: bơ, chuối, táo đỏ, dâu tây, việt quất, cherry, nho đỏ, nho xanh,
  • Đồ uống: chủ yếu là trà, rượu nhẹ

 Hình ảnh được sử dụng tại Instagram của Kei Yamaziki

Thiền trà
Nhân sinh là một bình thiền trà
Tác giả: Bạch Lạc Mai
Nguồn người dịch: Lục Bích

Nhân sinh là một bình thiền trà

Sau này mới biết, trong lòng chúng sinh, trà có mùi vị khác nhau. Thứ trà mới dùng nước tinh khiết đun sôi trong bình đó, quẩn quanh giữa răng và môi của trà khách, uống xong, có người cảm thấy đắng như sinh mệnh, cũng có người thấy nhạt như gió mát.

Trà có đậm nhạt, có nóng lạnh, cũng có buồn vui. Dùng một trái tim trần tục để thưởng trà, khó tránh khỏi chỉ chăm chăm vào sắc, hương, vị, mà thiếu đi một phần thanh đạm và chất phác. Trà có ngàn vạn vị, thậm chí hòa lẫn với thế sự và tình cảm. Dùng một trái tim siêu thoát để thưởng trà, thì có thể ung dung tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt mỹ của mây bay ngang trời, nước biếc không gợn sóng.

Trà, bắt nguồn từ tự nhiên, trải tinh hoa năm tháng, tắm thử thách xuân thu, từ đó mà có linh tính như hồn phách non nước. Trà có thể dùng để gột bỏ bụi trần, gạn lọc tâm tình, rộng kết thiện duyên. Cho nên, người biết cách thưởng trà, cũng là một người tình nguyện để bản thân sống một cách giản đơn và thuần khiết. Luôn tin rằng, thiền là một cảnh ý, có những người dùng cả đời cũng không thể rũ bỏ chấp nhiệm, ngộ được bồ đề. Mà có những người chỉ dùng thời khắc của một chén trà, cũng có thể bước ra từ vạn tượng hỗn tạp, hé nở như hoa sen.

Đời người có bảy nỗi khổ, chúng sinh lưu lạc trong nhân gian, nếm hết mọi đắng cay, đổi lấy vị ngọt ngào. Phồn hoa ba ngàn, nhưng cuối cùng đậu lại trần ai, giống như màn đêm trút bỏ lớp trang sức của ban ngày, trầm tĩnh mà yên lắng. Thời gian trôi qua như một cái búng tay,  năm nào còn quan tâm được mất, tính toán thành bại, đều đã thành khói mây qua mắt. Bất cứ khi nào, bờ bên kia đều chỉ cách một bước chân, lạc lối biết quay lại, trời đất đều bao la.

“Tâm kinh” viết: “Vô quải ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đải mộng tưởng. Nhất thiết tùy duyên, nhất sinh tùy duyên, phương đắc tự tại” (Tâm không uế chướng, nên không sợ hãi, vượt khỏi sai lầm. Tất cả tùy duyên, một đời tùy duyên, luôn được tự tại). Một người ngoan cố níu giữ cả đời không buông, không thích hợp tu hành. Một người si mê nhân quả, cũng không thích hợp tu hành. Trà có Phật tính, giống như mây biếc tịnh thủy, vài chén trôi xuống ruột, đầu óc liền thảnh thơi. Cho nên người tu hành thường thích cả ngày chìm đắm trong trà, vứt bỏ tạp niệm, chứng ngộ tâm bồ đề.

 Trời đất mênh mông, chúng ta nhỏ như cọng cỏ. Không khiến bản thân kinh động thế giới, cũng không khiến thế giới kinh động bản thân. Khi con người chào đời, vốn chẳng có hành lý, cứ đi thêm một con đường, lại mang thêm một tay nải. Mà chúng ta gói ghém thế tục thế nào, để chuyển thành hành lý Thiền. Chỉ có dùng một trái tim thanh tịnh, nhìn ngàn vạn thế thái, mới có thể xóa bỏ thiên kiến, vui vẻ giữa bình lặng.

Text-Divider

Trà có bốn đức, từ bi hỉ xả. Cái gọi là “Vân thủy Thiền tâm”, tức là trong một chén trà trong, thưởng được chân ý có sinh ắt có tử, có tụ ắt có tán, có tươi ắt có héo. Nên biết bất cứ bi thương nào đều là vui sướng, bất cứ mất mát nào đều là có được. Một người từ bi với chính mình, mới có thể từ bi với vạn vật.

Thời gian như nước, im lặng là cái đẹp to lớn. Ngày tháng như sen, bình dị tức cực kỳ tao nhã. Thưởng trà cũng là tu Thiền, cho dù là hồng trần huyên náo, hay là núi non tĩnh lặng, đều có thể trở thành đạo tràng tu hành. Khắc chế dục vọng, đánh đuổi phiền nhiễu, không bi quan, không trốn tránh, chỉ là một cách sống giản đơn. Lập tức ở yên, cho dù là một trái tim chật hẹp, cũng có thể chuyên chở vạn vật khởi diệt.

Tất cả tình duyên thế gian, đều có số cả. Kẻ có tình chưa chắc có duyên, kẻ có duyên chưa chắc có tình. Tùy duyên là an, có thể ngộ đạo. Nước trà rửa tâm, tâm như gương sáng, một người chỉ cần nhìn rõ bản thân, là có thể nhận biết thế giới vô thường. Khi ý loạn tình mê, chưa đến mức hoảng loạn. Tĩnh tâm ngồi Thiền, ngày mai sẽ như hẹn mà đến. Hoa xuân vẫn đẹp như xưa, trăng thu vẫn tròn như thế.

“Kinh kim cương” viết: “Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vị lai tâm bất khả đắc”(Tâm quá khứ không thể có, tâm hiện tại không thể có, tâm tương lai cũng không thể có). Chúng ta không nên vì một bi kịch định mệnh, mà lựa chọn đau thương. Nhưng cũng không thể vì sự viên mãn của tương lai, mà bỏ việc tu hành. Thưởng trà, là để tu tâm, hiểu thấu thiền ý trong tịnh thủy không bụi trần. Để chúng ta không bị biểu tượng mê hoặc, tránh khỏi sự trôi dạt vô nghĩa kia, kịp thời đến bờ bên thanh tịnh.

Thưởng trà có thể khiến người ta tha thứ lỗi lầm, có được sự thanh thản trong mỗi chén trà. Đời người thực sự hoàn mỹ khi chừa lại khoảng trống, khoảng trống, tức là “không minh” mà Phật gia nhắc tới.  Nhân gian là một sân khấu thể hiện cái tôi tốt nhất, nếu như có một ngày kịch đến hồi kết, lựa chọn siêu thoát, nhất định cần thực sự từ bỏ, mà không phải bị đẩy vào con đường cụt. Phải tin rằng, khi không có lựa chọn khác, sẽ có lựa chọn tốt nhất.

Vô pháp vô thường, duyên khởi tính không. Vạn vật vì duyên hòa hợp mà sinh, cũng vì duyên mà diệt. “Vãn vân thu” (mây chiều ngưng lại), tức là lúc chim mỏi quay về tổ. Phật nói bể khổ vô biên, quay đầu là bờ, mỗi một lần quay lại đều là quay đầu, mỗi một lần qua sông đều là chèo thuyền. Cho dù con đường phía trước có bao xa, xóa bỏ ngã chấp, sau đó ăn gió uống sương, biển trời mênh mông, đều là chốn về.

Nước lặng chảy sâu, người đơn giản nội tâm thanh thản, càng dễ dàng thẩm thấu Thiền lý. Tu Phật cũng như thưởng trà, uống một chén trà từ đắng đến không có vị, đó là cảnh giới của Thiền. Đời người cũng nên bỏ phức tạp lấy giản đơn, nương theo thế sự, tâm trước sau như sen, yên tĩnh hé nở. Lại giống như ngàn vạn khe suối, cuối cùng đều đổ về một dòng sông, róc rách trong vắt, giản dị yên bình.

Uống trà, cần một trái tim thanh đạm, trái tim buồn thương. Cho dù là ở chốn phố chợ ngựa xe sầm uất, cũng có thể cảm nhận được sự thanh nhã của gió xuân lướt qua tai, nước thu gột bụi trần. Mây trôi ngoài cửa, chim bay qua thềm. Hương khói xoay vòng, như có như không, giải nghĩa nhân sinh hư thực tương sinh. Trên bàn, một chiếc mõ gỗ, vài quyển kinh thư nằm yên, còn có tràng hạt vương vãi, dưới ánh trăng nhàn nhạt,  xa cách lạnh lẽo.

Mây gió thế gian, biến ảo khôn lường. Phật gia chú trọng nhân quả luân hồi, cho dù là vật chuyển sao dời, cát bay đá chạy, cũng có một ngày đều khói tan mây tán, trở về cát bụi. Như trà, chất chứa tinh hồn của vạn vật, rót vào trong chén, trước sau một sắc, trong vắt thấu tỏ.

Siêu thoát không cần dũng khí và quyết tâm, mà cần thiện ý và thanh tỉnh. Ngày ngày những dòng chảy hối hả, vinh nhục phàm trần mà chúng ta nhìn thấy, kỳ thực đều chỉ là một vở kịch. Một nhà tu hành chỉ có đủ thiền định, mới có thể ra khỏi con đường nhân sinh tù túng, ngắm rừng mây đồng xanh, nhạn đậu cát bằng.

Thiền trà

Thiền trà

Phật nói, cắt bỏ chính là đạt được, tàn khuyết chính là viên mãn. Chúng ta thường dùng vô số thời gian nhưng vẫn không thể thuộc được kinh văn, đến khi ngộ đạo, lại có thể đọc lướt không quên. Rất nhiều người cho rằng Thiền tinh thâm uyên bác, kỳ thực nó tồn tại trong thời gian một lần đọc, trong mỗi một ngày đi qua, trong mỗi một giọt nước, trong mỗi một đóa hoa, trong thế giới Sa Bà.

Thưởng trà, có thể dùng đồ gốm, tách sứ, chén ngọc, cũng có thể dùng chung tre, bát gỗ. Chúng sinh thưởng trà, đa phần là để xua đi thời gian nhàn rỗi, tịch liêu. Mùi vị hay sự nóng lạnh của trà, dường như không quan trọng. Còn thiền trà của tăng giả uống, cũng không cần lễ tiết, chỉ uống một cách thoải mái, mùi vị chính là vị Bát Nhã.

Thời gian lưu chuyển, mây nước ngàn năm. Trà thành thói quen trong cuộc sống, thành một tri âm không thể thiếu của người tu hành. Chỉ là bao nhiêu người, có thể đem năm tháng sôi sục bất an, uống đến mức nước lặng không gợn sóng. Bao nhiêu người có thể đem thế tượng vẩn đọc liên miên, uống đến trong vắt tinh khiết. Có lẽ chúng ta có thể lựa chọn một ngày bất kỳ, cho dù mưa nắng, không quản xuân thu, uống hết một bình thiền trà nhân sinh, quay về bản chân, tìm được chính mình thưở ban đầu.

Có lẽ sẽ có một ngày nào đó, tôi sẽ uống cạn một chén trà cuối cùng của hồng trần, rời bỏ ba ngàn thế giới, đổi lấy một đời bình an. Là lạc lối quay lại, là thiền định ngộ đạo, cũng không quan trọng. Sau đó, núi lạnh đường đá, cưỡi ngựa trắng mà đi, uống hết nước ngàn sông, thưởng thiền trà đến mây gió nhẹ bay.

Trà đạo - Yemon Suntory

Dạo này mình rất hay uống trà Oolong, thú thực là uống rất dè xẻn. Nhưng mà cứ cái gì hiếm và đắt (cũng cắn răng để mua để thỏa cái thú của mình) thì cảm thấy vô cùng sảng khoái và khả năng tập trung cho công việc tốt hơn.

Tạm trích 9 chữ trong cách pha và uống trà cổ điển của Trung Hoa của Lục Vũ, người Trung Hoa thời Nhà Đường trong cuốn Trà Kinh của Câu lạc bộ Trà như sau:

  • Phm : đánh giá phẩm chất trà bằng ngoại hình trà khô.
  • Ôn : dùng nước sôi rửa sạch sẽ ấm chén pha trà, để tăng nhiệt độ nhằm chiết xuất tối đa các thành phần hữu hiệu của trà.
  • Đu : bốc một lượng trà thích đáng vào trong ấm, không quá nhiều hay quá ít, căn cứ vào loại trà và sở thích của khách uông trà.
  • Trúng : pha nước sôi ít một, không đổ đầy ngay cả ấm một lần.
  • Mân : hãm nước sôi đậy nắp kín, 1 – 2’ để cho cánh trà nở ra.
  • Phc : lại tiếp tục pha nước sôi đầy ấm, để chiết xuất tối đa các thành phần hữu hiệu.
  • Chân : rót nước trà trong ấm pha vào chén uống trà.
  • Kính : dâng chén trà một cách kính cẩn mời khách uống.
  • m : vừa uống vừa thưởng thức hương vị, vừa khen thơm ngon.

Có lần đi Nhật Bản, mình cũng mon men thử các loại trà (trà matcha, trà gạo, Yemon,…) cũng thấy thích. Cũng từ dạo đấy xem quảng cáo trà Yemon của Nhật thấy thật thú vị. Trà Trung Hoa 9 chữ, trà Nhật mình thấy 1 chữ: Thin

Quảng cáo Yemon trà của hãng Suntony với lịch sử thành lập lâu đời, phần nhạc nền Ngn gió phương Đông của nhà soạn nhạc tài ba Joe Hisaishi làm mình vô cùng thích thú.

YEMON Japanese Green Tea

Trông hoa anh đào, trông sông nước, chép một bài thơ tại đây để mô tả cho các quảng cáo này.

Lò hương khói tỏa vương mây,

Chung trà tĩnh lặng, cơn say tỉnh rồi.

Thông reo, gió thổi trên đồi,

Người dừng cuộc lữ về ngồi cùng ta.

Tay gầy nâng trọn chung trà,

Sương mù tiền kiếp tan nhòa hư không.

Mây chiều gió núi mênh mông,

Ta, người một thuở thong dong ngắm đời.

Tam đạo trà - Dân tộc Bạch, Đại Lý, Vân Nam

Nghe Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc

Các bạn thân mến, “Tam đạo trà” – cách pha trà ba lần, là văn hóa tục lễ độc đáo ở Đại Lý, tỉnh Vân Nam, là trà đạo đặc biệt mà người Đại Lý đãi khách, chính vì sự tinh tuý của trà đạo này là “Nhất khổ, nhì điềm, tam hồi vị”, có nghĩa là thưởng thức lần đầu thấy đắng, lần thứ hai thấy ngọt, lần thứ ba khiến người ta phải ngẫm nghĩ về ý nghĩa cuộc đời nên đã rất được tôn sùng.

Ở Đại Lý, “Tam đạo trà” đã có lịch sử lâu đời, sử sách ghi chép sớm nhất là thời nhà Đường. Lúc đầu, “Tam đạo trà” chỉ là một cách chúc nguyện của người lớn đối với lớp người trẻ khi đi học, học nghề, làm buôn bán, kết hôn v.v. Ngày nay, “Tam đạo trà” đã trở thành nghi lễ sang trọng nhất của bà con dân tộc Bạch khi đón khách và cũng là văn hóa trà đậm đà bản sắc dân tộc Bạch.

Ông Nghiêm Học Hầu, được tôn vinh là “Thương nhân văn hóa dân tộc Bạch đương đại”, ông là một trong những người quan trọng khiến “Tam đạo trà” cởi bỏ đi lớp áo “quê mùa” đến với mọi người. Ông Nghiêm Học Hầu sinh năm 1944 trong một gia đình giàu có chuyên kinh doanh trà ở Hỷ Châu, Đại Lý. Khi ông chào đời, gia tộc nhà họ Nghiêm đã suy thoái, chỉ để lại cho ông căn nhà cổ của gia tộc họ Nghiêm.

“Lúc đó, chúng tôi làm việc trong căn nhà cổ của nhà họ Nghiêm, do hình thức kiến trúc dân tộc Bạch của căn nhà khá đặc biệt, nên rất được mọi người hoan nghênh.”

Vào một buổi chiều ánh nắng chan hòa rực rỡ, chúng tôi đi thăm ông Nghiêm Học Hầu. Ông Hầu dáng người mảnh khảnh, cao cao, đeo đôi kính lão, quắc thước, nho nhã, nói chuyện hóm hỉnh. Sau khi mời chúng tôi ngồi, ông liền lấy một chiếc giá hình giác đặt lên chậu than, nhóm lửa đun nước, bắt đầu pha “Tam đạo trà” cho chúng tôi.

Ông cho lá trà vào ấm trà đã được sấy nóng, vừa hơ vừa lắc trên lửa than, cho đến khi lá chè chuyển sang màu hơi vàng, tỏa hương thơm nồng thì mới rót một ít nước sôi vào ấm. Trong phút chốc, ấm trà phát ra tiếng “ung, ung” thì cũng có nghĩa là trà đã pha xong. Rót trà vào chén, nước trà có màu hổ phách, mùi thơm phức. Nhấp một ngụm trà bạn sẽ cảm nhận được mùi thơm và vị chát của trà lưu lại rất lâu trên lưỡi.

Năm 1992, ông Nghiêm Học Hầu đã nắm được thời cơ thực hiện ước mơ của mình. Qua sự nỗ lực của bản thân, ông đã thành lập “Công ty du lịch dân cư nhà họ Nghiêm”, một thực thể kinh doanh du lịch làng quê đầu tiên của tỉnh Vân Nam, gồm tham quan nghệ thuật kiến trúc dân cư dân tộc Bạch và thưởng thức biểu diễn ca múa nhạc “Tam đạo trà” dân tộc Bạch. Ông Hầu nói: “Từ khi có tiết mục biểu diễn ‘Tam đạo trà’ đến nay, đã thu hút đông đảo du khách, rất được hoan nghênh.”

“Tam đạo trà” gửi gắm ba giai đoạn của đời người.

  • Nhất đạo trà tức là pha trà lần đầu, là trà đắng, mang ngụ ý là giai đoạn khó khăn của đời người, tức là trên đường đời, bước khởi đầu khó khăn, khi bắt đầu lập nghiệp, chữ đắng đầu tiên;
  • Nhị đạo trà tức là pha trà lần thứ hai là trà ngọt, bởi vì khi pha lần thứ hai sẽ cho thêm nhân quả hồ đào, đường đỏ, sữa v.v đều có vị ngọt, mang ngụ ý khổ tận cam lai, bước vào giai đoạn hạnh phúc sau khi trải qua muôn vàn khó khăn;

    Tam đạo trà - Đại Lý Vân Nam

    Tam đạo trà – Đại Lý Vân Nam

  • Tam đạo trà tức pha trà lần thứ ba, là trà suy ngẫm, khi pha cho thêm mật ong, hạt tiêu, gừng, vỏ quế v.v vừa lắc vừa uống, có vị ngọt lại hơi tê và hơi đắng, tạo cảm giác suy ngẫm vô cùng, tượng trưng cho giai đoạn bình lặng của đời người. Tam đạo trà, ba mùi vị khác nhau, khổ trước sướng sau, có nghĩa là cuộc đời đầy cảm xúc, mang ngụ ý sâu xa.

Tiết mục biểu diễn ca múa nhạc “Tam đạo trà” của ông Nghiêm Học Hầu vừa ra mắt đã nhận được sự hoan nghênh của du khách, trở thành tiết mục “tủ” của nhà họ Nghiêm. Rất nhiều điểm du lịch khác cũng đua nhau học theo…

Hiện nay, ông Nghiêm Học Hầu lại tiếp tục mở rộng phòng biểu diễn “Tam đạo trà”, biến sân khấu kịch truyền thống thành sân khấu hiện đại, sử dụng những công nghệ tiên tiến như âm thanh, ánh sáng hiện đại v.v để biểu diễn các tiết mục truyền thống của dân tộc Bạch như “bấu cô dâu”, “trêu chú rể”, “múa sấy trà” v.v, khiến “Tam đạo trà” truyền thống trở thành sản phẩm văn hóa nghệ thuật đầy hơi thở thời đại.

Bánh trung thu - Mooncake

Trung thu sắp đến, cũng báo hiệu tiết trời mùa thu sắp về, mùa yêu thích.

Có người nói mùa thu là mùa của ký ức, người sinh vào mùa thu thường sống với những hoài niệm, chìm đắm trong những vẻ đẹp mơ hồ, thoảng như hương bay trong gió. Sinh vào mùa thu, tâm trạng con người trong độ thu về có sự giao hòa giữa cuồng nhiệt mùa hè với băng giá mùa đông. Chính vì vậy, mùa thu mang một cảm xúc thật khó tả, không còn ở đỉnh cao của đam mê của mùa hè tuổi trẻ, nhưng vẫn chưa đến mức tĩnh lặng bí ẩn của mùa đông. Mùa thu là mùa của chiêm nghiệm, mùa của hương hoa ấm nồng đạt đến độ say mê.

Có một bài hát tình ca cũ trong bộ phim Tháng Tám hương hoa quế mình rất thích – “Trần duyên”, lời ca có đoạn:

Trần duyên như mộng mấy hồi
Thăng trầm đến nay như làn mây khói
Tình cũng thành hư không
Như một thoáng hương bay

Trong làn áo giữa giấc mộng sầu
Ngập hoa rơi thân tiều tụy trong gió thổi
Quay đầu vô tình, lời cũng chẳng thấy đâu
Tiểu lầu trăng sáng không người bạch

Nhân gian mình tôi cô độc mộng tàn chẳng tỉnh
Đường đời đằng đẳng, thăng trầm đâu phải do mình
Phiêu bạt nhân hải tận biết tình đạm bạc
Nhiệt tình nhiệt tâm rồi cũng lãnh mạc
Khiến biết bao tình thành cô đơn

Đời người theo gió cuốn đi
Hoa nở hoa tàn hoa tự tại
Chẳng màng trần gian đầy bi thương
Một trận gió nổi ngập tràn tương tư
Chỉ còn hoa quế hương thầm bay quanh

Hoa quế bắt đầu nở từ giữa tháng Tám. Phải chăng trong cuộc đời đầy phong ba thăng trầm đó chỉ giữ lại cho mình một hương hoa quế thật nồng?

Trung thu đến gắn với trăng rằm, gắn với trẻ thơ. Với người lớn như mình thì gắn với ký ức thủa ấu thơ trăng sáng đọc thơ, nghe nhạc và ăn bánh. Nay lớn lên mình lại làm bánh Trung thu.

Năm nay thất hẹn không làm được nữa rồi!

phân loại trà theo cách chế tạo -Vũ thế ngọc

Vũ Thế Ngọc trong cuốn “Trà kinh – nghệ thuật thưởng trà trong lịch sử và văn hoá Đông Phương” đã có đoạn phân loại trà một cách ngắn gọn và súc tích như sau:

Có thể nói chúng ta có cả ngàn loại trà, nhưng có thể chia làm ba loại chính là loại trà xanh (Lục trà/grean tea), loại Hồng trà (hoặc black tea theo cách gọi Âu Mỹ), và loại thứ ba trung gian nửa giống Hồng trà, nửa giống lục trà, loại trà này không có tên riêng nên thường gọi là Ô Long, vì Ô Long là loại trà phổ thông nhất trong loại trà trung gian này.

Khi nói đến Lục trà, Hồng trà, Ô Long trà, người ta thường chỉ hiểu rằng loại Lục trà, ví dụ như trà Long Tĩnh, khi pha sẽ cho nước màu xanh nhat; loại Hồng trà, ví dụ như Lục An Hồng (hay trà Lipton của Mỹ) sẽ cho nước màu đỏ nâu đậm; loại trà Ô Long điển hình như trà Thiết Quan Âm sẽ cho nước trà màu đỏ nâu nhat… Nhận xét đó chỉ đúng một phần bởi các loại rất khác nhau về cách chế  tạo. Đại đa số người Việt Á Đông: Việt, Hoa, Nhật, Hàn… chỉ uống loại trà xanh và Ô Long, còn người phương Tây đại đa số chỉ uống loại trà đen. Và điều đáng ngạc nhiên nhất là trà xanh là loại trà ta ưa thích nhất loại là loại trầ chế tạo đơn giản nhất.

Ba giai đoạn chính để tạo ra loại Hồng trà như sau:

1. Ải trà

Trà tươi mới hái về phải được hong trong nhà hoặc ngoài nắng từ 8 đến 24 tiếng. Ngày trước với loại trà quý, người ta thường dùng tay trải trà trên các mẹt phe phơi ở sân hay ở trong nhà thoáng khí. Ngày nay, với sản xuất lớn, người ta dùng đến hệ thống các tấm phản lớn, nếu khí hậu ẩm và lạnh phải dùng quạt thổi hơi ấm vào cho trà mau héo,

Giai đoạn này tiếng Việt gọi là ải trả hay hong trà (wither), mục đích làm cho trà tái đi, mất nước và mềm hơn. Hai loại Hồng trà và Ô Long đều trải qua giai đoạn này, trái lại Lục trà thì phải trải qua một giai đoạn hơi tương tự, gọi là “sấy mềm”

2. Ủ trà

Trà sau khi hong và ải đã mất đi nửa trọng lượng cũ. Trà lúc này đã mềm, được đưa vào máy quay đều, đánh vào thân trà cho bật chất nhưa, chất nước này chứa đựng những sinh hoá dược chất của trà. Trà lúc này có mùi chua chua vì các chất nhựa bốc ra và biến mất màu tái xanh để trở thành xám đậm. Trà bây giờ được để yên trên các mẹt tre hoặc tấm phản, hoặc rải trên thềm xi măng trong phòng rộng mát và ẩm, ta gọi giai đoạn này là ủ trà.

Giai đoạn ủ trà nhằm mục đích để cho các sinh hoá chất (hoá hợp giữa các chất đạm protein, polyphenols, pectins…) hợp với khí oxy trong không khí. Chỉ có Hồng trà và Ô long trà mới trải qua giai đoạn ủ. Có thể nói tất cả các loại trà chỉ vì khác nhau ở giai đoạn ủ mà thôi. Thời gian ủ càng lâu thì các hoá dược chất trong trà được oxidation cao thì màu trà càng đậm màu hơn.

Chỉ có loại Hồng trà và Ô long mới trải qua giai đoạn ủ và các loại trà sở dĩ khác nhau chỉ vì khác ở giai đoạn ủ này mà thôi. Thời gian ủ càng lâu thì trà càng đậm.

Loại trà Mức ủ Tên trà Màu trà Màu nước Độ nước
Trà xanh (lục trà) 0% Long tĩnh – Ngọc lộ Xanh vàng Xanh vàng (hoàng lục) 75 độ
Ô long trà 15% Thanh trà Xanh đen Vàng kim 85 độ
30% Đống Đinh Xanh xám Vàng xám 95 độ
40% Thiết Quan Âm Màu sắt Vàng cam 95 độ
70% Ô long Sắt đậm Hổ phách 90 độ
Hồng trà 70% Lục An/Lipton Đen Đỏ (Chu hồng) 95 độ

3. Sấy khô

Giai đoạn sấy khô hay “càn táo” là giai đoạn cuối cùng. Mục đích giai đoạn này là cô kết tất các “trà chất” để có thể giữ được lâu, bằng cách sấy khô trên lửa hoặc đặt trong máy rồi dùng hơi nóng và khô thổi qua nhiều lần. Có thể nói các “chất nước” trong trà đến lúc này được cô kết vào còn có 5%, và sẽ nhả ra khi có chất nước thấm vào, đó là lúc ta pha trà.