Tình yêu dưới cây sơn trà

Mình luôn có một tình cảm đặc biệt với bộ phim Tình yêu dưới cây sơn trà của Trương Nghệ Mưu, cảm giác như lần đầu xem bộ phim Đường về nhà vậy. Phim về một tình yêu buồn thuần khiết, thời bây giờ còn có một lão Tam thứ 2 không?

Tình yêu dưới cây sơn trà

Đi qua đồi cỏ xanh có một loài cây đang chờ đợi
Loài cây đang canh giữ ngôi làng của em và anh đã thành một truyền thuyết
Hoa sơn trà đã nở rộ, chạm nhẹ vào đôi má ửng đỏ của em
Hoa sơn trà đã nở rộ như anh chờ đợi câu trả lời của em.

Dù không nhẫn tâm rời xa em nhưng anh vẫn phải đi trước
Đừng khóc nhé em yêu, em hãy sống thật tốt
Và cho đến cuối cùng của cuộc đời này, em nhất định phải gặp anh
Giờ đây anh hát bài ca này đợi em, nở nụ cười…

Nếu cuối cùng anh phải tan biến thành cát bụi
Vẫn có em vì anh mà sống tiếp cuộc đời
Trên thế gian vẫn có người anh nhớ, linh hồn anh trở nên mãi mãi
Hoa sơn trà đang nở rộ như em đang trò chuyện với anh
Hoa sơn trà đang nở rộ, dẫn anh trở về

Dù không nhẫn tâm rời xa em nhưng anh vẫn phải đi trước
Đừng khóc nhé em yêu, em hãy sống thật tốt
Và cho đến cuối cùng của cuộc đời này, em nhất định phải gặp anh
Giờ đây anh hát bài ca này đợi em, nở nụ cười…

Rando Kim Tản văn
Tản văn: Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu
Tác giả: Rando Kim

Trong cuốn tản văn của Rando Kim – Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu có nói rằng người ta bảo tuổi thanh xuân thật nhiều đau đớn nhưng có lẽ so với giai đoạn trưởng thành thì thời kỳ đó vẫn là hạnh phúc. Cuốn sách viết về cho những người đang chao đảo bên ngưỡng cửa trưởng thành đã đúc rút ra một số suy nghĩ mà chắc hẳn chúng ta sẽ thấy mình trong đó.

1. Chỉ có một lý do khiến tôi luôn chao đảo. Đó là vì cuộc đời tôi in đầy những dấu tay người khác.

Hãy vứt bỏ, cho đến khi không còn gì để vứt bỏ, hãy bắt đầu lại cuộc đời từ những thứ thuộc về mình

~ Alan Cohen~ Hãy buông bỏ những gì không thuộc về mình

2. Ngày huy hoàng của cuộc đời bạn không phải là cái ngày được gọi là thành công, mà chính là khi giữa đau khổ và tuyệt vọng, bạn thấy trào dâng cảm giác sẵn sáng đương đầu với cuộc đời.

~ Flaubert~

3. Sợi cương của cuộc đời mà số phận đã trao cho chúng ta có khi không phải là vượt qua, mà là kiên cường chịu đựng. Hãy sống qua từng ngày từng ngày. Để làm được như thế, có một câu thần chú nhất định phải học thuộc. Câu thần chú mà chúng ta phải thực lòng tự an ủi mình mà tâm niệm, tựa như một con chiên ngoan đạo khom mình cầu nguyện. Amor Fati – Hãy yêu lấy số mệnh của bạn.

4. Chúng ta phải quen dần với thực tế rằng, trên những ngả đường quan trọng nhất của cuộc đời lại không hề có đèn tín hiệu giao thông.

~ Hemingway~

Tản văn Rando Kim

Tản văn Rando Kim

5. Bạn là một người quan trọng. Dù đang trong tình cảnh khốn cùng, chưa có gì trong tay, bạn vẫn là người có giá trị.

Không phải con người ta có giá trị nên mới tồn tại, mà vì tồn tại nên mới có giá trị.

~ Rando Kim~

6. Khi viết bút chì, đôi lúc phải dừng lại để gọt bút. Điều này sẽ gây đau đớn một chút, nhưng sau đó, bút chì sẽ sắc hơn. Vậy nên bạn cũng vậy, bạn phải học cách chịu đựng những sự đau đớn và nỗi buồn, bởi những điều này sẽ khiến bạn trở thành một con người tốt đẹp hơn.

~Paulo Coelho – Như dòng sông chảy~

7. Khi khó khăn, hãy nhìn lại ý định ban đầu

Khi thành công, hãy nghĩ đến kết thúc.

~ Thái Căn Đàm~

8. Vậy ra bạn là người rất hay tự dày vò bản thân. Thực ra bạn đang cuồng nhiệt và quá khích trong việc thích ứng với đời sống xã hội hiện tại. Nhưng nỗi đau khổ không quan trọng đến vậy. ĐIều quan trọng là đạt được ý nguyện của mình.

~Simone Weil~

9. Nếu đi làm mà trong lòng luôn ôm sẵn một lá đơn nghỉ việc, thì ai cũng là một Hamlet đang trăn trở giữa giao lộ của sự chọn lựa.

Thứ không yêu thì hãy từ bỏ, thứ không định bỏ thì hãy yêu lấy nó.

10. Mỗi buổi sáng, trước mặt bạn không phải là 24 tiếng để kiếm tiền, mà là 24 tiếng để sống. Đừng thua cuộc trước những cám dỗ muốn được chạy trốn, bởi phải sống cho giây phút hiện tại thật trọn vẹn Thứ bạn đầu tư không phải là tiền, mà chính là bản thân cuộc sống của bạn.

~ Thích Nhất Hạnh~

11. Hãy chạy trốn vào sự cô độc của bạn! Bấy lâu nay, bạn đã sống quá gần những thứ tầm thường, bé mọn và những thứ khốn khổ đáng thương

~ Nietzsche 0 Zarathustra đã nói như thế~

12. Mọi người thường lo lắng không biết mình sẽ gặp ngừoi bạn đời như thế nào, nhưng thực ra, khi yêu, mình là người như thế nào – mới là câu hỏi quan trọng. Bởi nếu ai đó yêu một cách khó coi thì đó là người khó coi. Ai yêu một cách phức tạp thì đó là người đang đầy khúc mắc, rối bời.

~Oh So Hee – Kẻ ngốc trong tình yêu~

13. Đời người là một hợp đồng trọn gói. Niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau… Tất cả chỉ bán chung một gói, không thể mua riêng từng thứ được.

~ Kim Hui Geun – chủ tịch Byucksan Engineering~

14. Phải trống rỗng thì mới có thể lấp đầy, sự khiếm khuyết có thể mang theo hy vọng.

~ Choi Joon Young – Hãy tận hưởng sự khiếm khuyết~

15. Nếu dành thời gian dọn dẹp cho bản thân tôi. Liệu thứ gì sẽ sụp đổ xuống trước tiên. Vì sợ điều đó mà đến tận bây giờ, viên gạch này tôi vẫn chưa thể đặt xuống cho bản thân.

~Lee Byung Ryul – Đền xưa~

tranh minh hoa Yuko kitazawa

Trong cái nắng chói chang của mùa hè bạn hãy ngắm tranh của Yuko Kitazawa. Tranh của Kitazawa luôn phảng phất những ký ức của một thời thơ ấu tươi đẹp trong trẻo và dịu dàng như màu kẹo ngọt.

Yuko Kitazawa, sống tại tỉnh Saitama, là họa sỹ vẽ tranh minh họa cho thiếu nhi bằng màu nước với những chủ đề cuộc sống thường ngày của trẻ. Sự lan tỏa của màu nước trong tranh đôi khi mát mẻ như cơn gió mùa hạ, trong veo như làn mưa hay dịu dàng như lá mùa thu rụng luôn khiến cho bạn rung động những cảm xúc hoài niệm.

 

 

img1495983458218

Mặc dù nói xã hội này chấp nhận nhiều cách sống khác nhau, nhưng trong đó vẫn tồn tại một cách sống được cho là mô hình hạnh phúc kiểu mẫu. Công việc ổn định, kết hôn, lập gia đình, làm bố mẹ của hai, ba đứa con, sau này là trông cháu. Đấy chính là hạnh phúc kiểu mẫu mà chúng ta “nên” làm theo. Nếu bạn làm hết được điều đó, có nghĩa là bạn có thể hạnh phúc rồi đấy.

Định nghĩa hạnh phúc của tâm lý học tích cực lại hoàn toàn khác với hạnh phúc mà bạn nên theo đuổi trên. Trong số các nhà nghiên cứu theo trường phái này, Sonia Yru Bomi ASCII đã nhận định rằng: Hạnh phúc con người được quyết định 50% bởi di truyền, 10% bởi môi trường và 40% do hành động hàng ngày. 10% môi trường này không chỉ là nơi ở mà con bao gồm các yếu tố: giàu hay nghèo, khỏe mạnh hay đau ốm, chưa kết hôn hay đã kết hôn…

Và khi so sánh với hạnh phúc thông thường mà mọi người vẫn nghĩ, dường như hạn phúc cần được tạo thành 90% từ môi trường và 10% từ di truyền mà thôi. Dù bạn nhiều tiền đến đâu hay nghèo đến mức nào, dù bạn sống trong lâu đài xa hoa hay sống trong căn phòng có diện tích 4,5 chiếu tatami ở những vùng lạnh giá thì tất cả điều đó chỉ chiếm 10% hạnh phúc của bạn. Bởi chúng ta có thể quen với tất cả những điều kiện đó. Trước khi sống trong dinh thự xa hoa, bạn chỉ có thể utwongr tượng ra được một ngày đầu tiên khi bắt đầu sống ở đấy. Còn cảm giác 1 tuần sau, một năm sau khi đã quen với dinh thự này rồi thì bạn không thể nào tưởng tượng nổi. Bởi vậy nên mới nói môi trường chỉ chiếm 10% mà thôi.

Ban không phải là trở nên hạnh phúc mà là cảm nhận hạnh phúc.

~ Trích Lối sống tối giản của người Nhật ~ Sasaki Fumio

Cảm nhận hạnh phúc tại khoảnh khắc hai con yêu tròn tám tháng trọn hương mùa hè

Trên đời chỉ có mẹ thương con

Có hai ca khúc thiếu nhi của Trung Quốc mình rất thích từ bé là Trên đời chỉ có mẹ thương con (世上只有妈妈好) và Hoa Lỗ Băng (鲁冰花). Bài hát đầu là chủ đề của bộ phim gây ra bao nước mắt cho thế hệ 7x hoặc 8x vào những năm 90 tại các rạp phim – Mẹ ơi hãy yêu con lần nữa (妈妈再爱我一次).

Bộ phim kể về người mẹ đơn thân nuôi con trong những năm tháng thơ ấu ngọt ngào tình yêu ấy, sau vì tranh chấp với gia đình nội nên đứa trẻ về sống với cha nhưng đứa con ấy vẫn đau đáu đi tìm người mẹ của mình. Bài hát Trên đời chỉ có mẹ thương con là sợi dây nối để đứa con ngày ấy đã trưởng thành nhận ra người mẹ của mình đang ở trong viện tâm thần. Bà đã không chịu nổi cú sốc xa con ngày ấy mà trở nên ngơ ngẩn, tay luôn bồng bế ru búp bê ngỡ như đứa con của mình.

Lời ca giản dị như tiếng lòng trẻ con ấy thật nao lòng:

Trên đời chỉ có thương con

Đứa trẻ có mẹ trông như vật báu

Rúc vào lòng mẹ, thật hạnh phúc biết bao!

Trên đời chỉ có mẹ thương con

Đứa trẻ không mẹ thân như cọng cỏ

Rời xa vòng tay mẹ, hạnh phúc biết tìm nơi đâu?

Những lúc nuôi con thật vất vả xin đừng quên mỉm cười với con!

Kỷ niệm con tròn 7 tháng!

Tản văn La Lan
Tản văn: Chống lại buồn tẻ
Tác giả: La Lan
Những câu chuyện đi cùng năm tháng – Nhà XBVH

Mỗi người chúng ta đều có lúc buồn tẻ. Nếu như chúng ta còn được coi là may mắn, có thể sẽ tìm kiếm được một người bạn tri kỷ, để có thể kêu ca phàn nàn với người bạn đó, rồi được bạn đó khuyên giải, mọi phiền muộn sau khi được bộc bạch rồi thì trong lòng sẽ nhẹ nhõm hẳn đi.

Thế nhưng, chúng ta thường phát hiện, khi buồn tẻ, lại không được một ai có thể nghe mình giãi bày tâm sự. Có người quá xa lánh bạn, bạn biết rằng người đó không hiểu bạn cũng như không đồng tình với tâm trạng của bạn, cho nên thôi thì không nói với người bạn đó nữa, một số người có mối quan hệ gắn bó mật thiết với bạn thì bạn không những không thể giãi bày buồn phiền với họ, mà còn cần phải giấu giếm điều phiền muộn trước mặt người đó; có người thường ngày rất tốt, cũng có thể san sẻ buồn phiền với bạn, nhưng vừa lúc gặp phải tâm trạng gần đây của người đó không được tốt; hoặc cũng đôi khi, bạn đang định bộc bạch tâm tư của mình thì bỗng phát hiện người đó chẳng hiểu bạn gì cả.

Bạn xem, con người có phải là buồn tẻ hay không?

Quả là buồn tẻ thật! Không những bạn có cảm giác như vậy, mà đôi khi tôi cũng có cảm giác như vậy. Vậy thì, nên làm như thế nào nhỉ?

Tôi nghĩ, đó chính là thời điểm thử thách ý chí mạnh yếu của chúng ta, là lúc thử thách chúng ta liệu có thể chống chọi lại buồn tẻ hay không. Giả sử chúng ta sợ hãi, hoặc như chúng ta cứ thế mà phiền não, mà không biết cách vùng thoát khỏi phiền não như thế nào, thì đời sống tinh thần của chúng ta sẽ bị thất bại. Vậy thì, chúng ta nên nghĩ đến việc, nên dự trữ một số sức mạnh để chống lại áp lực của buồn tẻ. Sức mạnh này đến từ hai mặt, một là “hoạt động”, có nghĩa là về mặt “động”; một là “sở thích”, có nghĩa là mặt tĩnh.

Hoạt động, bao gồm như đi dạo, leo núi, du lịch, thể thao,…

Trong phạm vi bạn có thể làm được, nếu bạn muốn thì cứ việc thực hiện,

Thông thường chúng ta phát hiện, đi dạo dưới màn mưa hoắc đáp ô tô công cộng đi xa một chuyến, sau khi trở về, những phiền muộn trong lòng tan biến hết.

Bởi vì ngoài hoạt động, cảnh vật trước mắt thường trở nên rộng và thoáng hơn, phạm vi mọi việc trong lòng cũng được rộng mở hơn, cái gọi là “phiền muộn” vốn có của bạn sẽ trở nên mờ nhạt đi, nhỏ bé hơn, không đáng để coi trọng nó nữa.

Còn một sức mạnh để chống lại áp lực của hoàn cảnh đó là “sở thích”. Con người không thể cso một sở thích nào cả. “Sở thích” không nhất thiết phải là chỉ vào một thứ gì đó, mà chỉ hoạt động bình thường thôi cũng đủ giúp đỡ bạn, ví dụ như chơi tem, chụp ảnh, vẽ tranh, viết lách, chơi nhạc cụ,… Chỉ cần một trong những sở thích đó là có thể trở thành bến cảng tránh gió mỗi khi bạn gặp phải phiền muộn. Thông thường thì trong bến cảng như vậy, bạn không những có thể tránh khỏi phiền muộn trước mắt, mà rất có thể bạn vô tình sẽ giành được thành tựu trong sở thích của mình.

Niềm vui thường là nông cạn, còn đau buồn thường là sâu nặng, hầu như mọi thành tựu đều được đâm chồi nảy lộc, ra hoa kết quả từ trong sự đau buồn.

Mọi thành tựu cả nghệ thuật đều là con đẻ của sự đau khổ và buồn tẻ.

Một người đang lúc vui chơi náo nhiệt, thường không nghĩ đến việc làm thơ, vẽ tranh, viết lạch hoặc phổ nhạc. Cho dù có nghĩ đi chăng nữa, cũng không có mấy thời gian khiến họ tĩnh tâm làm những việc đó. Mà chỉ khi nào họ bị sự vui vẻ náo nhiệt ngăn cách, cách biệt với mọi người, khi nào họ cảm thấy buồn tẻ, họ mới có thể tĩnh tâm, tìm kiếm niềm an ủi bằng những công việc mà họ cảm thấy thích thú, tìm con đường để giải toả buồn phiền.

Cho nên người làm nên việc thường không sợ buồn phiền, đôi khi anh ta nên cảm thấy vui khi anh ta có nhiều nỗi phiền muộn, như vậy, anh ta sẽ có cơ hội tìm lại bản thân mình.

Tân Bao thanh thiên

Cố ra vẻ chỉ chuốc thêm buồn bực
Ngoài bầu trời này còn nơi khác cao hơn
Dẫu phú quý cũng chẳng bằng mạnh khỏe
Chẳng phải lo toan sống vui vẻ đến già
Lòng thanh thản chẳng so đo hơn thiệt
Độ lượng khoan dung miệng luôn nở nụ cười
Lắm kẻ thù sao bằng nhiều bè bạn
Nhường nhịn mọi người trời đất rộng bao la
Có lòng tốt rồi mọi người sẽ hiểu

Đâu cần vội vàng để người khác biết mình
Giữ lời hứa có lòng thành mới thấy tình bạn quý
Trải ngọt bùi mới biết rõ đắng cay
Bảo người ngốc e là còn quá sớm
Cứ tốt bụng rồi sẽ gặp điều hay
Đời người ta cần nhất điều gì
Là vui vẻ lạc quan với những gì mình có.

Nhạc cuối phim Tân Bao Thanh thiên 2008
Thể hiện: Trần Ngạn, Tam Mộc Đan Đan

P/S: Anh Triển Chiêu bao giờ mới lấy vợ nhỉ?

Tokunaga Hideaki

Tôi không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào và cũng không còn được nghe nữa
Có phải do tôi đã trưởng thành rồi hay không?
Chiếc radio đen trên giường, chiếc radio lần đầu tiên tôi mua
Không biết có bao nhiêu giai điệu đã từng nghe, tạo ra biết bao nhiêu khoảnh khắc trong đời

Khi trưởng thành trở thành một người đàn ông
Tôi đi tìm con đường đi cho mình, vẫn còn quá ngây thơ
Xô dạt trong dòng người, không tìm thấy nơi nào tốt
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ của tôi!

Tôi có thể luôn luôn nghe thấy âm thanh và luôn được nghe nó
Khi nhìn bầu trời qua khung cửa sổ kia, tôi cảm nhận được một lòng dũng cảm mới nhen nhóm
Chiếc radio của tôi biết, bạn đã gõ cánh cửa tâm hồn tôi
Một làn gió nhẽ vẫy chào tạm biệt trái tim đang tan vỡ của tôi.

Quay lưng lại thành phố yên tĩnh sau một lễ hội nhạt nhòa
Tôi ngắm nhìn những ngôi sao, vẫn một cách ngây thơ
Bầu trời quê hương đang trở nên cao vời vợi, tôi không thể đi ngược trong dòng người
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ!

Tôi đã chơi guitar trong khi không biết đâu là hợp âm tiếp theo
Khi tôi mất dấu giấc mơ của mình, nhưng một bài hát hay đã dẫn đường tôi đi.

Khi trưởng thành trở thành một người đàn ông
Tôi đi tìm con đường đi cho mình, nhưng vẫn còn quá ngây thơ
Xô dạt trong dòng người, không tìm thấy nơi nào tốt
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ của tôi!

Quay lưng lại thành phố yên tĩnh sau một lễ hội nhạt nhòa
Tôi ngắm nhìn những ngôi sao, vẫn một cách ngây thơ
Bầu trời quê hương đang trở nên cao vời vợi, tôi không thể đi ngược trong dòng người
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ

Đã quá nhiều giấc mơ lớn lên xa vời, tôi không thể đi ngược trong dòng người
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ của tôi!

壊れかけのradio (Kowarekake No Radio)
Tokunaga Hideaki

Tokunaga Hideaki Tokunaga Hideaki Tokunaga Hideaki

Tản văn La Lan - nói về gửi gắm
Tản văn Nói về gửi gắm
Tác giả: La Lan
Những câu chuyện đi cùng năm tháng

Chúng ta cần phải có một chút tinh thần gửi gắm để cõi lòng có thể thường xuyên giữ được trạng thái bình thản và ung dung.

Cái gọi là gửi gắm, hoàn toàn là thứ thuộc về rất riêng tư ẩn sâu trong cõi lòng của bạn. Gửi gắm không phải nhất định là mục đích tích cực gì, mà chỉ là một khuôn viên rất riêng tư trong tinh thần của bạn, là bến cảng nho nhỏ để tránh mưa gió trong tâm hồn bạn, là thành luỹ để bạn trốn tránh những gì dan díu của thế đời phàm tục, bạn có thể tìm thấy mình trong đó, là vườn hoa bí mật có thể thủ thỉ với tâm hồn mình.

Những ai biết xử lý cuộc sống của mình nhất định phải biết làm thế nào để khoanh ra một khuôn viên nho nhỏ của riêng mình mà không có sự quấy nhiễu gì hết. Trong khuôn viên này, bạn có thể suy nghĩ những điều mà mình muốn suy tư, làm những việc mình thích, tránh những gì mà bạn muốn tránh, lẩn trốn những gì mà bạn muốn lẩn trốn. Khuôn viên bé nhỏ này chính là nơi bạn gửi gắm tâm hồn và là nơi thật sự thuộc về bạn.

Hãy tìm kiếm sự gửi gắm cho tâm hồn mình, đây không phải là sự trốn tránh tiêu cực, mà là nơi nghỉ ngơi dưỡng sức. Đúng như có một vị danh nhân nói rằng: “Con người nghỉ ngơi chính là để làm việc.” Chúng ta cũng như vậy, hãy để cho tâm hồn được nghỉ ngơi một chút, hãy chữa lành vết thương bởi bôn ba phong trần gây nên, sau đó mới lại tiếp tục đi bôn ba.

Cuộc đời chính là những bôn ba nối tiếp với nhau.

Hầu như chúng ta rất khó tìm được một người nào đó, có thể suốt cả ngày chỉ làm những việc mà mình thích thú, sống theo lối sống mà mình muốn sống.

Mỗi người cũng đều phải làm một số việc bị động mà mình không lấy gì làm thích thú, sắm một số vai diễn mà mình không thích, buộc phải sống theo lối sống mà mình không muốn. Cho nên chúng ta phát hiện, một số người đôi khi phải hút thuốc, một số người hễ có thời gian là đọc tiểu thuyết, một số người hễ có thời gian là viết lách văn chương, một số người hễ có thời gian là làm những việc họ muốn làm. Thế nhưng, bởi vì họ buộc phải ứng phó với rất nhiều việc vụn vặt trong đời sống, họ không có thời gian và tự do để làm những việc mà mình thích. Bởi vậy, những sở thích nho nhỏ đó, liền trở thành một chút tinh thân để gửi gắm trong đời sống của họ.

Họ tìm được chính mình trong sự gửi gắm, nếm trải được mùi vị thực sự của cuộc sống, tạm thời quên đi những ưu phiền trong thế giới này.

Tản văn La Lan - nói về gửi gắm

Tản văn La Lan – nói về gửi gắm

Những gửi gắm tinh thần đôi kh có được một cách rất dễ dàng. Một quyển sách, một đĩa hát, một cây bút, mấy trang giấy viết thư, hoặc tập album chơi tem, hoặc nhiếp ảnh hoặc đi du ngoạn non nước hữu tình, chỉ xem bạn có hứng thú về mặt nào, chỉ xem bạn có đi tìm kiếm một cách thành tâm hay không.

Cuộc sống vội vã thường khiến chúng ta bỏ qua nhiều thứ tốt đẹp đáng để thưởng thức, chỉ khi nào bạn tìm được nơi để mình gửi gắm tâm hồn, bạn mới có thể có được sự rỗi rãi của tâm hồn để thưởng thức những gì đáng yêu của thế giới này, mới có dịp hưởng thụ cuộc đời thuộc về mình thực sự.

Sự buồn tẻ của con người, không phải được xoá bỏ bằng danh dự hay địa vì, hoặc bằng hạnh phúc. Thực ra chúng ta thường cảm thấy buồn tẻ từ trong tâm hồn, đó là sự buồn tẻ vì không có chỗ nào để bày tỏ niềm vui hay nỗi buon của mình, đó là không có một ai có thể thấy hiểu thật sự nỗi buồn tẻ của niềm vui nỗi buồn trong cõi lòng của chúng ta.

Biện pháp để xoá đi nỗi buồn tẻ đó, chỉ có thể là đi tìm kiếm nơi để gửi gắm tinh thần của mình, giải toả lên những đièu yêu thích của mình, tìm kiếm những công việc có thể khiến mình cảm nhận được sự coi trọng và được cần đến, tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống cao hơn cũng như nội hàm trong đó.

Hãy gửi gắm sự buồn bực của mình dưới ngòi bút nét mực, đây chính là con đường từ tiêu cực đi đến tích cực, từ vô dụng trở thành hữu dụng, rất đáng để làm thử.

Âm nhạc ó thể khiến cho ta cam thấy giai điệu êm du từ trong hưng phấn, được cổ vũ từ trong chán nản, được an ủi từ trong sầu muộn.

Những ai biết thưởng thức âm nhạc có thể tìm được sự gợi ý trong những giai điệu nột nhạc khiến cho tâm tình trở nên phẳng lặng, khiến cõi lòng trở nên rộng mở, có lý tưởng cao xa, và tất nhiên là họ càng biết nên giải toả nỗi buồn như thế nào, và thưởng thức cuộc đời như thế nào.

Một trong những biện pháp khiến cho cuộc sống của mình không đến nỗi buồn đau tẻ nhạt, đó là bồi dưỡng những sở thích chính đáng. Những ai có sở thích chính đáng, thường có rất ít cơ hội để cảm thấy khó mà sắp xếp thời gian, hơn nữa do tinh thần có chỗ để gửi gắm, thì có thể giảm thiếu sự so bì với những việc vụn vặt trong môi trường sống, có thể xoá bỏ cái tính hay bất mãn và hục hặc với bạn bè.

 

flower arrangement

Ta nhìn sâu xa
Bên hàng giậu nở
Cành nazuna!
~Basho~

Bài thơ được viết khi nhà thơ Basho phát hiện ra một cái cây bé nhỏ đang nở hoa gần hàng rào đổ nát dọc theo con đường quê hẻo lánh, thật vô hại, khiêm tốn, không hề muốn gợi sự chú ý của bất kỳ ai. Nhưng qua con mắt Basho ngắm nhìn, cành nazuna hiện lên mới thật mong manh, đầy vẻ thánh thiện và lộng lẫy. Vẻ đẹp khiêm nhường không phô trương của nó đem lại sự ngưỡng mộ chân thành. Dường như nhà thơ Basho hiểu được điều bí ẩn sâu xa nhất của sự sống trong mỗi cánh hoa. Trong lòng ông đang rung động với một thứ tình cảm thuần khiết, có thể đưa con người tới sự sâu thẳm của thiên nhiên vũ trụ. Ở người Nhật, dường như họ nhận ra được điều vĩ đại trong những vật nhỏ bé, vượt qua mọi sự đo lường định lượng. (D.T Suzuki)

Tìm đọc lại cuốn Thiền và Phân tâm học của D.T Suzuki, ErichFromm và R.De Martino khi tôi mê mẩn ngắm nhìn bức ảnh mỗi ngày của một instagrammer người Nhật – cô Kozue. Hình như tôi hiểu được tình yêu thiên nhiên đã ngấm vào trái tim họ. Bắt gặp ở cô, nhành hoa, cành lá tưởng như không có giá trị trang trí lại trở nên đẹp và “thiền” trong phong cách cắm hoa truyền thống Ikebana. Tuy nhiên, cách cắm hoa truyền thống tưởng chừng như vô cùng cầu kỳ, đòi hỏi bàn tay con mắt nghệ thuật lại trở nên mang hơi thở hiện đại, tự nhiên và thuần khiết đến vậy.

Mỗi ngày, ngôi nhà của cô trở nên mới lạ, mang một sức sống mới.

Nguồn hình ảnh: Instagram koz.t