Mẹ ơi, kìa ai đang gọi con trên mây cao.
Họ bảo: “Chúng ta vui chơi từ tinh mơ đến hết ngày
Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc”
Con hỏi: “Nhưng mà làm thế nào tôi lên trên ấy được ?”
Họ trả lời: “Con hãy đi đến hết cõi đất, rồi giơ tay lên trời con sẽ bay bổng lên mây”
Nhưng con nói: “Mẹ tôi đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi”
Họ bèn mỉm cười, và lơ lửng họ bay đi mất
Nhưng con biết trò chơi còn hay hơn của họ
Con làm mây nhé, mẹ làm mặt trăng,
Hai tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà ta là trời xanh

Mẹ ơi, kìa những ai đang gọi con dưới sóng rì rào
“Chúng ta ca hát sớm chiều, chúng ta đi mãi mãi, không biết là đi qua những đâu”
Con hỏi: “Nhưng làm thế nào tôi đuổi được theo bây giờ ?”
Họ bảo: “Cứ đi, con cứ đi đến bờ biển, đứng im, con nhắm mắt lại, sóng sẽ cuốn con đi”
Con trả lời: “Nhưng đến tối mẹ tôi nhớ thì sao? Tôi làm thế nào mà rời mẹ tôi được ?”
Họ bèn mỉm cười, và nhảy nhót, họ dần đi xa
Nhưng con biết trò chơi còn hay hơn của họ
Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển,
Con lăn, lăn như làn sóng vỗ, tiếng con cười giòn tan vào gối mẹ
Và không ai trên đời này biết được là mẹ con ta đang ở đâu!

~ Thơ Tagore – Nguyễn Đình Thi dịch~

Từ ngày có em, mẹ đã chăm đọc thơ thiếu nhi, học các bài hát trước đây chưa từng nghe qua một lần. Mẹ từng nghĩ hãy cho mình một lý do nào đó để được làm “full-time mom” nhưng dường như mẹ chưa đủ nghị lực, chưa vượt qua được dư luận và hoàn cảnh xã hội. Công việc xã hội, công việc người mẹ cũng khiến mẹ bỏ dở blog…

Nhưng hôm nay, trong một sáng mùa thu Hà Nội cùng gió lạnh đầu mùa, dù công việc có ngáng đường nhưng mẹ vẫn vào thăm blog, mang tiểu mùa thu của mẹ để sưởi ấm.

Tình yêu dưới cây sơn trà

Mình luôn có một tình cảm đặc biệt với bộ phim Tình yêu dưới cây sơn trà của Trương Nghệ Mưu, cảm giác như lần đầu xem bộ phim Đường về nhà vậy. Phim về một tình yêu buồn thuần khiết, thời bây giờ còn có một lão Tam thứ 2 không?

Tình yêu dưới cây sơn trà

Đi qua đồi cỏ xanh có một loài cây đang chờ đợi
Loài cây đang canh giữ ngôi làng của em và anh đã thành một truyền thuyết
Hoa sơn trà đã nở rộ, chạm nhẹ vào đôi má ửng đỏ của em
Hoa sơn trà đã nở rộ như anh chờ đợi câu trả lời của em.

Dù không nhẫn tâm rời xa em nhưng anh vẫn phải đi trước
Đừng khóc nhé em yêu, em hãy sống thật tốt
Và cho đến cuối cùng của cuộc đời này, em nhất định phải gặp anh
Giờ đây anh hát bài ca này đợi em, nở nụ cười…

Nếu cuối cùng anh phải tan biến thành cát bụi
Vẫn có em vì anh mà sống tiếp cuộc đời
Trên thế gian vẫn có người anh nhớ, linh hồn anh trở nên mãi mãi
Hoa sơn trà đang nở rộ như em đang trò chuyện với anh
Hoa sơn trà đang nở rộ, dẫn anh trở về

Dù không nhẫn tâm rời xa em nhưng anh vẫn phải đi trước
Đừng khóc nhé em yêu, em hãy sống thật tốt
Và cho đến cuối cùng của cuộc đời này, em nhất định phải gặp anh
Giờ đây anh hát bài ca này đợi em, nở nụ cười…

Rando Kim Tản văn
Tản văn: Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu
Tác giả: Rando Kim

Trong cuốn tản văn của Rando Kim – Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu có nói rằng người ta bảo tuổi thanh xuân thật nhiều đau đớn nhưng có lẽ so với giai đoạn trưởng thành thì thời kỳ đó vẫn là hạnh phúc. Cuốn sách viết về cho những người đang chao đảo bên ngưỡng cửa trưởng thành đã đúc rút ra một số suy nghĩ mà chắc hẳn chúng ta sẽ thấy mình trong đó.

1. Chỉ có một lý do khiến tôi luôn chao đảo. Đó là vì cuộc đời tôi in đầy những dấu tay người khác.

Hãy vứt bỏ, cho đến khi không còn gì để vứt bỏ, hãy bắt đầu lại cuộc đời từ những thứ thuộc về mình

~ Alan Cohen~ Hãy buông bỏ những gì không thuộc về mình

2. Ngày huy hoàng của cuộc đời bạn không phải là cái ngày được gọi là thành công, mà chính là khi giữa đau khổ và tuyệt vọng, bạn thấy trào dâng cảm giác sẵn sáng đương đầu với cuộc đời.

~ Flaubert~

3. Sợi cương của cuộc đời mà số phận đã trao cho chúng ta có khi không phải là vượt qua, mà là kiên cường chịu đựng. Hãy sống qua từng ngày từng ngày. Để làm được như thế, có một câu thần chú nhất định phải học thuộc. Câu thần chú mà chúng ta phải thực lòng tự an ủi mình mà tâm niệm, tựa như một con chiên ngoan đạo khom mình cầu nguyện. Amor Fati – Hãy yêu lấy số mệnh của bạn.

4. Chúng ta phải quen dần với thực tế rằng, trên những ngả đường quan trọng nhất của cuộc đời lại không hề có đèn tín hiệu giao thông.

~ Hemingway~

Tản văn Rando Kim

Tản văn Rando Kim

5. Bạn là một người quan trọng. Dù đang trong tình cảnh khốn cùng, chưa có gì trong tay, bạn vẫn là người có giá trị.

Không phải con người ta có giá trị nên mới tồn tại, mà vì tồn tại nên mới có giá trị.

~ Rando Kim~

6. Khi viết bút chì, đôi lúc phải dừng lại để gọt bút. Điều này sẽ gây đau đớn một chút, nhưng sau đó, bút chì sẽ sắc hơn. Vậy nên bạn cũng vậy, bạn phải học cách chịu đựng những sự đau đớn và nỗi buồn, bởi những điều này sẽ khiến bạn trở thành một con người tốt đẹp hơn.

~Paulo Coelho – Như dòng sông chảy~

7. Khi khó khăn, hãy nhìn lại ý định ban đầu

Khi thành công, hãy nghĩ đến kết thúc.

~ Thái Căn Đàm~

8. Vậy ra bạn là người rất hay tự dày vò bản thân. Thực ra bạn đang cuồng nhiệt và quá khích trong việc thích ứng với đời sống xã hội hiện tại. Nhưng nỗi đau khổ không quan trọng đến vậy. ĐIều quan trọng là đạt được ý nguyện của mình.

~Simone Weil~

9. Nếu đi làm mà trong lòng luôn ôm sẵn một lá đơn nghỉ việc, thì ai cũng là một Hamlet đang trăn trở giữa giao lộ của sự chọn lựa.

Thứ không yêu thì hãy từ bỏ, thứ không định bỏ thì hãy yêu lấy nó.

10. Mỗi buổi sáng, trước mặt bạn không phải là 24 tiếng để kiếm tiền, mà là 24 tiếng để sống. Đừng thua cuộc trước những cám dỗ muốn được chạy trốn, bởi phải sống cho giây phút hiện tại thật trọn vẹn Thứ bạn đầu tư không phải là tiền, mà chính là bản thân cuộc sống của bạn.

~ Thích Nhất Hạnh~

11. Hãy chạy trốn vào sự cô độc của bạn! Bấy lâu nay, bạn đã sống quá gần những thứ tầm thường, bé mọn và những thứ khốn khổ đáng thương

~ Nietzsche 0 Zarathustra đã nói như thế~

12. Mọi người thường lo lắng không biết mình sẽ gặp ngừoi bạn đời như thế nào, nhưng thực ra, khi yêu, mình là người như thế nào – mới là câu hỏi quan trọng. Bởi nếu ai đó yêu một cách khó coi thì đó là người khó coi. Ai yêu một cách phức tạp thì đó là người đang đầy khúc mắc, rối bời.

~Oh So Hee – Kẻ ngốc trong tình yêu~

13. Đời người là một hợp đồng trọn gói. Niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau… Tất cả chỉ bán chung một gói, không thể mua riêng từng thứ được.

~ Kim Hui Geun – chủ tịch Byucksan Engineering~

14. Phải trống rỗng thì mới có thể lấp đầy, sự khiếm khuyết có thể mang theo hy vọng.

~ Choi Joon Young – Hãy tận hưởng sự khiếm khuyết~

15. Nếu dành thời gian dọn dẹp cho bản thân tôi. Liệu thứ gì sẽ sụp đổ xuống trước tiên. Vì sợ điều đó mà đến tận bây giờ, viên gạch này tôi vẫn chưa thể đặt xuống cho bản thân.

~Lee Byung Ryul – Đền xưa~

tranh minh hoa Yuko kitazawa

Trong cái nắng chói chang của mùa hè bạn hãy ngắm tranh của Yuko Kitazawa. Tranh của Kitazawa luôn phảng phất những ký ức của một thời thơ ấu tươi đẹp trong trẻo và dịu dàng như màu kẹo ngọt.

Yuko Kitazawa, sống tại tỉnh Saitama, là họa sỹ vẽ tranh minh họa cho thiếu nhi bằng màu nước với những chủ đề cuộc sống thường ngày của trẻ. Sự lan tỏa của màu nước trong tranh đôi khi mát mẻ như cơn gió mùa hạ, trong veo như làn mưa hay dịu dàng như lá mùa thu rụng luôn khiến cho bạn rung động những cảm xúc hoài niệm.

 

 

Mặc dù nói xã hội này chấp nhận nhiều cách sống khác nhau, nhưng trong đó vẫn tồn tại một cách sống được cho là mô hình hạnh phúc kiểu mẫu. Công việc ổn định, kết hôn, lập gia đình, làm bố mẹ của hai, ba đứa con, sau này là trông cháu. Đấy chính là hạnh phúc kiểu mẫu mà chúng ta “nên” làm theo. Nếu bạn làm hết được điều đó, có nghĩa là bạn có thể hạnh phúc rồi đấy.

Định nghĩa hạnh phúc của tâm lý học tích cực lại hoàn toàn khác với hạnh phúc mà bạn nên theo đuổi trên. Trong số các nhà nghiên cứu theo trường phái này, Sonia Yru Bomi ASCII đã nhận định rằng: Hạnh phúc con người được quyết định 50% bởi di truyền, 10% bởi môi trường và 40% do hành động hàng ngày. 10% môi trường này không chỉ là nơi ở mà con bao gồm các yếu tố: giàu hay nghèo, khỏe mạnh hay đau ốm, chưa kết hôn hay đã kết hôn…

Và khi so sánh với hạnh phúc thông thường mà mọi người vẫn nghĩ, dường như hạn phúc cần được tạo thành 90% từ môi trường và 10% từ di truyền mà thôi. Dù bạn nhiều tiền đến đâu hay nghèo đến mức nào, dù bạn sống trong lâu đài xa hoa hay sống trong căn phòng có diện tích 4,5 chiếu tatami ở những vùng lạnh giá thì tất cả điều đó chỉ chiếm 10% hạnh phúc của bạn. Bởi chúng ta có thể quen với tất cả những điều kiện đó. Trước khi sống trong dinh thự xa hoa, bạn chỉ có thể utwongr tượng ra được một ngày đầu tiên khi bắt đầu sống ở đấy. Còn cảm giác 1 tuần sau, một năm sau khi đã quen với dinh thự này rồi thì bạn không thể nào tưởng tượng nổi. Bởi vậy nên mới nói môi trường chỉ chiếm 10% mà thôi.

Ban không phải là trở nên hạnh phúc mà là cảm nhận hạnh phúc.

~ Trích Lối sống tối giản của người Nhật ~ Sasaki Fumio

Cảm nhận hạnh phúc tại khoảnh khắc hai con yêu tròn tám tháng trọn hương mùa hè

Tản văn La Lan
Tản văn: Chống lại buồn tẻ
Tác giả: La Lan
Những câu chuyện đi cùng năm tháng – Nhà XBVH

Mỗi người chúng ta đều có lúc buồn tẻ. Nếu như chúng ta còn được coi là may mắn, có thể sẽ tìm kiếm được một người bạn tri kỷ, để có thể kêu ca phàn nàn với người bạn đó, rồi được bạn đó khuyên giải, mọi phiền muộn sau khi được bộc bạch rồi thì trong lòng sẽ nhẹ nhõm hẳn đi.

Thế nhưng, chúng ta thường phát hiện, khi buồn tẻ, lại không được một ai có thể nghe mình giãi bày tâm sự. Có người quá xa lánh bạn, bạn biết rằng người đó không hiểu bạn cũng như không đồng tình với tâm trạng của bạn, cho nên thôi thì không nói với người bạn đó nữa, một số người có mối quan hệ gắn bó mật thiết với bạn thì bạn không những không thể giãi bày buồn phiền với họ, mà còn cần phải giấu giếm điều phiền muộn trước mặt người đó; có người thường ngày rất tốt, cũng có thể san sẻ buồn phiền với bạn, nhưng vừa lúc gặp phải tâm trạng gần đây của người đó không được tốt; hoặc cũng đôi khi, bạn đang định bộc bạch tâm tư của mình thì bỗng phát hiện người đó chẳng hiểu bạn gì cả.

Bạn xem, con người có phải là buồn tẻ hay không?

Quả là buồn tẻ thật! Không những bạn có cảm giác như vậy, mà đôi khi tôi cũng có cảm giác như vậy. Vậy thì, nên làm như thế nào nhỉ?

Tôi nghĩ, đó chính là thời điểm thử thách ý chí mạnh yếu của chúng ta, là lúc thử thách chúng ta liệu có thể chống chọi lại buồn tẻ hay không. Giả sử chúng ta sợ hãi, hoặc như chúng ta cứ thế mà phiền não, mà không biết cách vùng thoát khỏi phiền não như thế nào, thì đời sống tinh thần của chúng ta sẽ bị thất bại. Vậy thì, chúng ta nên nghĩ đến việc, nên dự trữ một số sức mạnh để chống lại áp lực của buồn tẻ. Sức mạnh này đến từ hai mặt, một là “hoạt động”, có nghĩa là về mặt “động”; một là “sở thích”, có nghĩa là mặt tĩnh.

Hoạt động, bao gồm như đi dạo, leo núi, du lịch, thể thao,…

Trong phạm vi bạn có thể làm được, nếu bạn muốn thì cứ việc thực hiện,

Thông thường chúng ta phát hiện, đi dạo dưới màn mưa hoắc đáp ô tô công cộng đi xa một chuyến, sau khi trở về, những phiền muộn trong lòng tan biến hết.

Bởi vì ngoài hoạt động, cảnh vật trước mắt thường trở nên rộng và thoáng hơn, phạm vi mọi việc trong lòng cũng được rộng mở hơn, cái gọi là “phiền muộn” vốn có của bạn sẽ trở nên mờ nhạt đi, nhỏ bé hơn, không đáng để coi trọng nó nữa.

Còn một sức mạnh để chống lại áp lực của hoàn cảnh đó là “sở thích”. Con người không thể cso một sở thích nào cả. “Sở thích” không nhất thiết phải là chỉ vào một thứ gì đó, mà chỉ hoạt động bình thường thôi cũng đủ giúp đỡ bạn, ví dụ như chơi tem, chụp ảnh, vẽ tranh, viết lách, chơi nhạc cụ,… Chỉ cần một trong những sở thích đó là có thể trở thành bến cảng tránh gió mỗi khi bạn gặp phải phiền muộn. Thông thường thì trong bến cảng như vậy, bạn không những có thể tránh khỏi phiền muộn trước mắt, mà rất có thể bạn vô tình sẽ giành được thành tựu trong sở thích của mình.

Niềm vui thường là nông cạn, còn đau buồn thường là sâu nặng, hầu như mọi thành tựu đều được đâm chồi nảy lộc, ra hoa kết quả từ trong sự đau buồn.

Mọi thành tựu cả nghệ thuật đều là con đẻ của sự đau khổ và buồn tẻ.

Một người đang lúc vui chơi náo nhiệt, thường không nghĩ đến việc làm thơ, vẽ tranh, viết lạch hoặc phổ nhạc. Cho dù có nghĩ đi chăng nữa, cũng không có mấy thời gian khiến họ tĩnh tâm làm những việc đó. Mà chỉ khi nào họ bị sự vui vẻ náo nhiệt ngăn cách, cách biệt với mọi người, khi nào họ cảm thấy buồn tẻ, họ mới có thể tĩnh tâm, tìm kiếm niềm an ủi bằng những công việc mà họ cảm thấy thích thú, tìm con đường để giải toả buồn phiền.

Cho nên người làm nên việc thường không sợ buồn phiền, đôi khi anh ta nên cảm thấy vui khi anh ta có nhiều nỗi phiền muộn, như vậy, anh ta sẽ có cơ hội tìm lại bản thân mình.

Tân Bao thanh thiên

Cố ra vẻ chỉ chuốc thêm buồn bực
Ngoài bầu trời này còn nơi khác cao hơn
Dẫu phú quý cũng chẳng bằng mạnh khỏe
Chẳng phải lo toan sống vui vẻ đến già
Lòng thanh thản chẳng so đo hơn thiệt
Độ lượng khoan dung miệng luôn nở nụ cười
Lắm kẻ thù sao bằng nhiều bè bạn
Nhường nhịn mọi người trời đất rộng bao la
Có lòng tốt rồi mọi người sẽ hiểu

Đâu cần vội vàng để người khác biết mình
Giữ lời hứa có lòng thành mới thấy tình bạn quý
Trải ngọt bùi mới biết rõ đắng cay
Bảo người ngốc e là còn quá sớm
Cứ tốt bụng rồi sẽ gặp điều hay
Đời người ta cần nhất điều gì
Là vui vẻ lạc quan với những gì mình có.

Nhạc cuối phim Tân Bao Thanh thiên 2008
Thể hiện: Trần Ngạn, Tam Mộc Đan Đan

P/S: Anh Triển Chiêu bao giờ mới lấy vợ nhỉ?

Tokunaga Hideaki

Tôi không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào và cũng không còn được nghe nữa
Có phải do tôi đã trưởng thành rồi hay không?
Chiếc radio đen trên giường, chiếc radio lần đầu tiên tôi mua
Không biết có bao nhiêu giai điệu đã từng nghe, tạo ra biết bao nhiêu khoảnh khắc trong đời

Khi trưởng thành trở thành một người đàn ông
Tôi đi tìm con đường đi cho mình, vẫn còn quá ngây thơ
Xô dạt trong dòng người, không tìm thấy nơi nào tốt
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ của tôi!

Tôi có thể luôn luôn nghe thấy âm thanh và luôn được nghe nó
Khi nhìn bầu trời qua khung cửa sổ kia, tôi cảm nhận được một lòng dũng cảm mới nhen nhóm
Chiếc radio của tôi biết, bạn đã gõ cánh cửa tâm hồn tôi
Một làn gió nhẽ vẫy chào tạm biệt trái tim đang tan vỡ của tôi.

Quay lưng lại thành phố yên tĩnh sau một lễ hội nhạt nhòa
Tôi ngắm nhìn những ngôi sao, vẫn một cách ngây thơ
Bầu trời quê hương đang trở nên cao vời vợi, tôi không thể đi ngược trong dòng người
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ!

Tôi đã chơi guitar trong khi không biết đâu là hợp âm tiếp theo
Khi tôi mất dấu giấc mơ của mình, nhưng một bài hát hay đã dẫn đường tôi đi.

Khi trưởng thành trở thành một người đàn ông
Tôi đi tìm con đường đi cho mình, nhưng vẫn còn quá ngây thơ
Xô dạt trong dòng người, không tìm thấy nơi nào tốt
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ của tôi!

Quay lưng lại thành phố yên tĩnh sau một lễ hội nhạt nhòa
Tôi ngắm nhìn những ngôi sao, vẫn một cách ngây thơ
Bầu trời quê hương đang trở nên cao vời vợi, tôi không thể đi ngược trong dòng người
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ

Đã quá nhiều giấc mơ lớn lên xa vời, tôi không thể đi ngược trong dòng người
Hãy nói cho tôi biết hạnh phúc là gì, chiếc radio tan vỡ của tôi!

壊れかけのradio (Kowarekake No Radio)
Tokunaga Hideaki

Tokunaga Hideaki Tokunaga Hideaki Tokunaga Hideaki

Tản văn La Lan - nói về gửi gắm
Tản văn Nói về gửi gắm
Tác giả: La Lan
Những câu chuyện đi cùng năm tháng

Chúng ta cần phải có một chút tinh thần gửi gắm để cõi lòng có thể thường xuyên giữ được trạng thái bình thản và ung dung.

Cái gọi là gửi gắm, hoàn toàn là thứ thuộc về rất riêng tư ẩn sâu trong cõi lòng của bạn. Gửi gắm không phải nhất định là mục đích tích cực gì, mà chỉ là một khuôn viên rất riêng tư trong tinh thần của bạn, là bến cảng nho nhỏ để tránh mưa gió trong tâm hồn bạn, là thành luỹ để bạn trốn tránh những gì dan díu của thế đời phàm tục, bạn có thể tìm thấy mình trong đó, là vườn hoa bí mật có thể thủ thỉ với tâm hồn mình.

Những ai biết xử lý cuộc sống của mình nhất định phải biết làm thế nào để khoanh ra một khuôn viên nho nhỏ của riêng mình mà không có sự quấy nhiễu gì hết. Trong khuôn viên này, bạn có thể suy nghĩ những điều mà mình muốn suy tư, làm những việc mình thích, tránh những gì mà bạn muốn tránh, lẩn trốn những gì mà bạn muốn lẩn trốn. Khuôn viên bé nhỏ này chính là nơi bạn gửi gắm tâm hồn và là nơi thật sự thuộc về bạn.

Hãy tìm kiếm sự gửi gắm cho tâm hồn mình, đây không phải là sự trốn tránh tiêu cực, mà là nơi nghỉ ngơi dưỡng sức. Đúng như có một vị danh nhân nói rằng: “Con người nghỉ ngơi chính là để làm việc.” Chúng ta cũng như vậy, hãy để cho tâm hồn được nghỉ ngơi một chút, hãy chữa lành vết thương bởi bôn ba phong trần gây nên, sau đó mới lại tiếp tục đi bôn ba.

Cuộc đời chính là những bôn ba nối tiếp với nhau.

Hầu như chúng ta rất khó tìm được một người nào đó, có thể suốt cả ngày chỉ làm những việc mà mình thích thú, sống theo lối sống mà mình muốn sống.

Mỗi người cũng đều phải làm một số việc bị động mà mình không lấy gì làm thích thú, sắm một số vai diễn mà mình không thích, buộc phải sống theo lối sống mà mình không muốn. Cho nên chúng ta phát hiện, một số người đôi khi phải hút thuốc, một số người hễ có thời gian là đọc tiểu thuyết, một số người hễ có thời gian là viết lách văn chương, một số người hễ có thời gian là làm những việc họ muốn làm. Thế nhưng, bởi vì họ buộc phải ứng phó với rất nhiều việc vụn vặt trong đời sống, họ không có thời gian và tự do để làm những việc mà mình thích. Bởi vậy, những sở thích nho nhỏ đó, liền trở thành một chút tinh thân để gửi gắm trong đời sống của họ.

Họ tìm được chính mình trong sự gửi gắm, nếm trải được mùi vị thực sự của cuộc sống, tạm thời quên đi những ưu phiền trong thế giới này.

Tản văn La Lan - nói về gửi gắm

Tản văn La Lan – nói về gửi gắm

Những gửi gắm tinh thần đôi kh có được một cách rất dễ dàng. Một quyển sách, một đĩa hát, một cây bút, mấy trang giấy viết thư, hoặc tập album chơi tem, hoặc nhiếp ảnh hoặc đi du ngoạn non nước hữu tình, chỉ xem bạn có hứng thú về mặt nào, chỉ xem bạn có đi tìm kiếm một cách thành tâm hay không.

Cuộc sống vội vã thường khiến chúng ta bỏ qua nhiều thứ tốt đẹp đáng để thưởng thức, chỉ khi nào bạn tìm được nơi để mình gửi gắm tâm hồn, bạn mới có thể có được sự rỗi rãi của tâm hồn để thưởng thức những gì đáng yêu của thế giới này, mới có dịp hưởng thụ cuộc đời thuộc về mình thực sự.

Sự buồn tẻ của con người, không phải được xoá bỏ bằng danh dự hay địa vì, hoặc bằng hạnh phúc. Thực ra chúng ta thường cảm thấy buồn tẻ từ trong tâm hồn, đó là sự buồn tẻ vì không có chỗ nào để bày tỏ niềm vui hay nỗi buon của mình, đó là không có một ai có thể thấy hiểu thật sự nỗi buồn tẻ của niềm vui nỗi buồn trong cõi lòng của chúng ta.

Biện pháp để xoá đi nỗi buồn tẻ đó, chỉ có thể là đi tìm kiếm nơi để gửi gắm tinh thần của mình, giải toả lên những đièu yêu thích của mình, tìm kiếm những công việc có thể khiến mình cảm nhận được sự coi trọng và được cần đến, tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống cao hơn cũng như nội hàm trong đó.

Hãy gửi gắm sự buồn bực của mình dưới ngòi bút nét mực, đây chính là con đường từ tiêu cực đi đến tích cực, từ vô dụng trở thành hữu dụng, rất đáng để làm thử.

Âm nhạc ó thể khiến cho ta cam thấy giai điệu êm du từ trong hưng phấn, được cổ vũ từ trong chán nản, được an ủi từ trong sầu muộn.

Những ai biết thưởng thức âm nhạc có thể tìm được sự gợi ý trong những giai điệu nột nhạc khiến cho tâm tình trở nên phẳng lặng, khiến cõi lòng trở nên rộng mở, có lý tưởng cao xa, và tất nhiên là họ càng biết nên giải toả nỗi buồn như thế nào, và thưởng thức cuộc đời như thế nào.

Một trong những biện pháp khiến cho cuộc sống của mình không đến nỗi buồn đau tẻ nhạt, đó là bồi dưỡng những sở thích chính đáng. Những ai có sở thích chính đáng, thường có rất ít cơ hội để cảm thấy khó mà sắp xếp thời gian, hơn nữa do tinh thần có chỗ để gửi gắm, thì có thể giảm thiếu sự so bì với những việc vụn vặt trong môi trường sống, có thể xoá bỏ cái tính hay bất mãn và hục hặc với bạn bè.

 

flower arrangement

Ta nhìn sâu xa
Bên hàng giậu nở
Cành nazuna!
~Basho~

Bài thơ được viết khi nhà thơ Basho phát hiện ra một cái cây bé nhỏ đang nở hoa gần hàng rào đổ nát dọc theo con đường quê hẻo lánh, thật vô hại, khiêm tốn, không hề muốn gợi sự chú ý của bất kỳ ai. Nhưng qua con mắt Basho ngắm nhìn, cành nazuna hiện lên mới thật mong manh, đầy vẻ thánh thiện và lộng lẫy. Vẻ đẹp khiêm nhường không phô trương của nó đem lại sự ngưỡng mộ chân thành. Dường như nhà thơ Basho hiểu được điều bí ẩn sâu xa nhất của sự sống trong mỗi cánh hoa. Trong lòng ông đang rung động với một thứ tình cảm thuần khiết, có thể đưa con người tới sự sâu thẳm của thiên nhiên vũ trụ. Ở người Nhật, dường như họ nhận ra được điều vĩ đại trong những vật nhỏ bé, vượt qua mọi sự đo lường định lượng. (D.T Suzuki)

Tìm đọc lại cuốn Thiền và Phân tâm học của D.T Suzuki, ErichFromm và R.De Martino khi tôi mê mẩn ngắm nhìn bức ảnh mỗi ngày của một instagrammer người Nhật – cô Kozue. Hình như tôi hiểu được tình yêu thiên nhiên đã ngấm vào trái tim họ. Bắt gặp ở cô, nhành hoa, cành lá tưởng như không có giá trị trang trí lại trở nên đẹp và “thiền” trong phong cách cắm hoa truyền thống Ikebana. Tuy nhiên, cách cắm hoa truyền thống tưởng chừng như vô cùng cầu kỳ, đòi hỏi bàn tay con mắt nghệ thuật lại trở nên mang hơi thở hiện đại, tự nhiên và thuần khiết đến vậy.

Mỗi ngày, ngôi nhà của cô trở nên mới lạ, mang một sức sống mới.

Nguồn hình ảnh: Instagram koz.t

ota-hiromi-Momen-no-handkerchief kayokyoku

Momen no handkerchief là một trong những ca khúc thịnh hành của dòng nhạc Kayokyoku trong những năm 80 làm nên tên tuổi của ca khúc Hitomi Ota. Giản dị, trong sáng một kết thúc buồn của câu chuyện tình nhưng không khiến con người bi luy là điều khiến ta có thể say sưa với giai điệu này.

Này em yêu hỡi,
Anh sẽ rời xa nơi này trên chuyến tàu về hướng đông
Đến nơi thành phố đầy ánh sáng
Anh đang dành thời gian tìm kiếm mua cho em một món quà.

Không anh yêu hỡi!
Em không cần thứ gì cả
Chỉ cần anh quay trở về nhé
Chỉ cần anh không nhuốm màu sắc phồn hoa.

Ồ, tình yêu của anh, nửa năm đã qua đi
Chúng ta đã không gặp được nhau, nhưng xin em đừng khóc nhé
Anh sẽ tặng em chiếc nhẫn thời trang nhất ở thành phố
Nó sẽ rất hợp với em, rất hợp với em đấy.

Không cần anh ạ, thậm chí là những ngôi sao kim cương
hay châu ngọc tận biển sâu
Em không cần gì ngoài nụ hôn của anh
Nụ hôn đó sáng hơn thảy.

Ôi, em yêu sao em vẫn ngây thơ vậy!
Em không tô son đúng không
Em có thể không nhận ra anh trong bức ảnh này đâu
Anh mặc bộ đồ vest thật đẹp.

Không, em rất thích
Hình dáng anh nằm trên bãi cỏ
Nhưng nơi thành phố gió thổi lạnh lẽo ấy
Xin anh giữ gìn sức khỏe nhé!
Xin anh giữ gìn sức khỏe nhé!

Ôi tình yêu của anh, anh đã quên mất em
Xin lỗi vì anh đã thay đổi nhé!
Mỗi ngày anh rất hạnh phúc khi đi trên từng góc phố
Nên anh không thể trở về, không thể về em ạ!

Tình yêu của em, em chỉ còn một yêu cầu cuối
Để lau nhòa giọt nước mắt của em
Xin hãy tặng em chiếc khăn tay anh nhé!
Hãy tặng em chiếc khăn tay anh nhé!

tản văn Phùng Ký Tài
Tản văn: Đọc con người một cách độ lượng
Tác giả: Phùng Ký Tài
Trích cuốn: Những câu chuyện đi cùng năm tháng – Nhà XB Văn học

Một con người chính là một cuốn sách. Đọc một con người, còn khó hơn nhiều so với đọc một cuốn sách bằng chữ viết. Tôi rất chăm chú đọc, đọc suốt nửa đời người rồi mà đến nay vẫn chưa đọc hiểu “Cuốn sách về con người này”.

Có người, sẵn sàng đưa cho bạn chiếc ô vào ngày đẹp trời ánh nắng chan hoà, nhưng đến khi trời mưa thì họ lại lặng lẽ giương ô đi trước rồi.

Khi bạn “đọc” họ, đừng nên có chút oán trách họ. Bởi vì họ không muốn bị nước mưa làm ướt thân mình, hơn nữa chiếc ô ấy họ mượn của người khác họ cũng không muốn gánh vác khó khăn cho người khác, bạn có thể nói gì được họ? Chi bằng bạn tự chuẩn bị chiếc ô của mình thì hơn.

Có người, khi bạn có quyền có thế, họ thường vây quanh lấy bạn, một khi bạn rời khỏi chức vị, hoặc hết quyền thế rồi, thì họ lại tránh bạn thật xa.

Khi bạn “đọc” họ, nhất thiết phải cảm thông cho họ. Bởi vì trước kia họ khen bạn là vì họ có việc gì đó cần đến bạn giúp đỡ, nhưng bây giờ bạn không có khả năng giúp đỡ họ nữa rồi, thì họ không cần phải ca ngợi bạn nữa. Lúc này bạn phải bình tâm lại, trước hết hãy nghĩ xem rằng trước đây phải chăng mình đã quá cả tin người khác?

Có người, khi họ dốc bầu tâm sự với bạn, những lời lẽ của họ như mặt dòng sông ngọt ngào, trong vắt chảy qua, thế nhưng ở dưới dòng sông, lại là dòng chảy ngầm vẩn đục bẩn thỉu.

Khi bạn đọc họ, tuyệt đối đừng nên căm ghét họ. Bởi vì những ai lừa dối người khác bằng chiếc mặt nạ gian trá thì họ cũng rất khó nhọc trước mặt hay sau lưng người khác, nếu không khéo còn sẽ phải chịu đựng sự trừng phạt của kẻ cùng phường dối trá như họ, bạn cần phải cảm thông với kiểu sống của loại người này, chờ đợi sẽ có ngày nhân tính trở về với họ và rồi họ sẽ phải tính.

Có thứ người, khi bạn vất vả gieo hạt giống, họ lại khoanh tay ngồi nhìn, không chịu nhỏ giọt mồ hôi nào cả, nhưng đến khi bạn thu hoạch thì họ lại không cảm thấy ngại ngùng chút nào cả mà đến chia sẻ thành quả của bạn bằng đủ lý do,

Khi bạn đọc họ, đừng nên có chút ác cảm nào, bởi vì có người họ sẵn sàng chung hưởng ngọt bùi trong thu hoạch của bạn, mặc cho họ mang trong lòng tâm lý như thế nào, bạn cũng nên có thái độ hoan nghênh họ. Bạn bỏ ra một chút hy sinh, nhưng lại toại nguyện vọng muốn làm nên sự nghiệp của người khác, dần dần rồi thì ho jcunxg biết được một chút lòng tự trọng và tự tin.

Có người họ chú trọng thu vén bề ngoài, họ ăn vận có vẻ sang trọng, trong đáy lòng lại hết sức trống rỗng, đầy những ngu xuẩn và vô tri, hình thức tu dưỡng như vậy họ họ, thường bất giác thể hiện trong lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành động của họ.

Khi đọc loại ngừoi này, bạn tuyệt đối đừng nên miệt thị họ. Bởi vì họ không biết rằng, trang phục họ mặc là do thợ may làm nên, cho rằng chẳng qua là tiền bạc mua về, thế nhưng, kiến thức, nhân phẩm đạo đức và khí cheaats mới là giá trị nhân sinh thật sự của con người. Đối với người ngu xuẩn, bạn nên đối chiếu lại hành động của mình,

“Đọc người khác thực ra cũng là đọc bản thân mình, trong khi đọc cái thật, cái thiện, cái đẹp của mình cũng là lúc đọc cái giả cái thật ở đằng sau cái nghiêm chỉnh, cũng là lúc đọc cái xấu cái ác ở đằng sau vẻ đẹp, cũng là lúc đọc cái gian trá ở đằng sau nụ cười.

Đọc con người, điều quan trọng là đọc hiểu loại người nào.

Đọc con người là để làm một con người thật sự.

Bởi vậy khi đọc con người, phải biết học cách khoan dung, phải biết cách độ lượng có như vậy mới đọc được những thứ có lợi cho mình, mới có thể đọc được cao thượng, mới có thể đọc được niềm vui, mới có thể đọc được hạnh phúc.

Trẻ con từ lúc sinh ra cần một môi trường để bé cảm giác an toàn, sạch sẽ, vui vẻ và càng nghệ thuật càng tốt. Chính vì thế, tôi luôn đòi hỏi các bảo mẫu phải biết hát ru, biết nhiều bài và hoạt ngôn, vui tính. Hãy dành thời gian than mệt mà tươi cười, hát và trò chuyện cùng con.

Hãy vận dụng phương pháp mà Araki Mariko hướng dẫn trong cuốn Bí quyết nói chuyện trong 10 giây, trước đó tôi áp dụng triệt để nguyên tắc

  • Tập cho con sinh hoạt theo một quy luật nhất định càng sớm càng tốt
  • Khéo nhờ vả mọi người! Việc gì có thể nhờ nhà làm hộ được thì nên nhờ

Hãy làm những việc bạn cảm thấy vui vẻ và trực giác mách bảo tốt cho con. Lưu lại khoảnh khắc mỗi ngày con yêu khôn lớn là niềm xúc động khó nói nên lời của những ai làm mẹ.

Hôm nay kỷ niệm hai bé của mẹ tròn 6 tháng tuổi rồi!

Hôm nay là những ngày gần cuối mùa xuân, cái lạnh qua rồi nhưng mẹ mới dành thời gian làm đồ chơi cho bé với nhiều giấc mơ ấp ủ

Yutaka Ozaki

Paul Hindemith đã nói rằng trên đời chỉ có hai thứ đáng để theo đuổi, đó là: nhạc hay và lương tâm trong sạch (There are only two things worth aiming for, good music and a clean conscience). Một ca khúc thu hút tâm hồn bạn đó là giai điệu, đó là giọng ca mỗi khi nghệ sỹ cất lên. Cảm xúc này của tôi hoàn toàn bị say mê bởi giọng ca của Yutaka Ozaki khi tình cờ nghe trên đài.

Tất cả trong tôi lắng đọng bởi ca khúc “I love you” của anh. Đây là ca khúc mang lại thành công của ca sỹ quá cố Yutaka Ozaki (1965 – 1992) trong nền âm nhạc trẻ Nhật Bản. Tư liệu của anh không nhiều (tiếng anh) và hầu như không có bằng tiếng Việt nên cũng chẳng tìm được. Một điều thú vị khác là anh cũng là một trong những nghệ sỹ có sức ảnh hưởng đến nghệ sỹ nổi tiếng Nhật Bản và nước ngoài – Utada Hikaru mà tôi yêu mến.

Yutaka Ozaki có một tuổi thơ bệnh tật và sau này anh đã học võ thuật (martial art) nhằm chống chọi với nó và thể hiện một khát vọng sống. Anh có thể chơi được nhạc cụ guitar, piano và harmonica từ bé và hát thể loại nhạc Rock. Tuy từng bị đuổi học nhưng anh đến với âm nhạc từ năm 1982 với album đầu tay “Seventeen’s map”  rất được giới trẻ đón nhận (đặc biệt là ca khúc The night và I love you ).

Ba năm sau, album thứ 2 mang tên Tropic of graduation với ca khúc viết về tuổi trẻ, hát với niềm tự do. Album này đã đưa tên tuổi của anh lên cao. Cho đến nay Yutaka Ozaki vẫn là nghệ sỹ xếp vị trí thứ 23 trong danh sách 100 ca sỹ Nhật Bản (theo xếp hạng HMV), điều đó đã chứng tỏ được sức sống của anh trong lòng âm nhạc Nhật Bản hiện nay.

Năm 1988, anh vào tù vì sử dụng chất kích thích nhưng sau khi ra tù anh vẫn cho ra đời album Birth trong đó các bài hát được sáng tác trong thời gian anh bị giam giữ.

Năm 1992 – một năm đau buồn khi ngay sau cái chết của mẹ, anh cũng qua đời ở tuổi 27 nhưng ca khúc bất hủ như  Oh my little girl (sử dụng trong ca khúc chủ đề của bộ phim Chuyện tình Tokyo) phát hành sau khi anh qua đời vẫn tiếp tục đi vào lòng giới trẻ Nhật Bản.

Ca khúc I Love you – Yutaka Ozaki
Yutaka Ozaki

Yutaka Ozaki

Album Seventeen’s map (hành trình tuổi 17) – 1982

Anh yêu em, chỉ là bắt đầu từ lúc này, anh không muốn nghe thấy bất cứ một bài hát buồn bã nào nữa
Anh yêu em, anh cứ chạy mãi, và tìm thấy con đường anh đi đến căn phòng này
Bởi vì tình yêu của chúng ta chẳng phải một thứ hoàn toàn có thể bị lãng quên
Chúng ta giống như những chú mèo bị bỏ rơi
Căn phòng này như một chiếc hộp rỗng bị chôn vùi trong đống lá úa

Và đó là lý do giọng em khóc thét lên như một chú mèo con

Anh yêu em, vì ta đều còn trẻ,
Có những bí mật về tình yêu đôi ta vẫn chưa được khám phá
Anh yêu em, ngay lúc này có điều gì đó ta không thể đạt đến trong cuộc sống
Mình chỉ bị tổn thương khi mơ mộng về một tình yêu mà thôi
Nơi ta có thể sống hòa hợp cùng nhau
Em cứ mãi hỏi anh liệu anh có yêu em không
Như thể em không thể sống nếu thiếu tình yêu này

(lời dịch tại www.loidich.com)

Năm 2015, bộ phim Hot road đã sử dụng ca khúc Oh, my little girl của Yutaka Ozaki làm ca khúc chủ đề. Bộ phim và giọng ca vẫn thể hiện một tuổi thanh xuân bồng bột và nồng nhiệt.

Ánh trăng Lư Châu - Jay chou

庐州「lú zhōu」”Lư Châu”: phủ Lư Châu cũ, nay là Hợp Phì, tỉnh An Huy, Trung Quốc.

Ca khúc Lư Châu nguyệt (Ánh trăng Lư Châu) là một trong những ca khúc đưa tên tuổi Hứa Tung trong làn âm nhạc phong cách mới của Trung Quốc. Đây là một trong những ca khúc do chính anh sáng tác, viết lời, hòa âm phối khí. Ca từ mang nhiều điển tích, điển cố được thể hiện theo một phong cách Pop mới (tương tự phong cách của Châu Kiệt Luân) mang lại nhiều nét mới lạ cho ca khúc này.

Thuở xửa trộm ánh đèn qua vách khoét

Bên khung hàn khổ luyện sách mười năm
Hồng tụ thiêm hương nay dưới đèn nhàn nhã
Danh hão nửa đời bèo bọt chút hư không
Tháng ba ráng mây theo cỏ xanh oanh múa
Trong liễu rập rờn tưởng bóng cố hương
Chẳng biết lòng em Lư Dương còn đó?

Mái tóc xuân thì gìn giữ vẹn nguyên,
Tình nhân trên cầu đều có đôi có cặp
Thược dược than dài nức nở dạ miên
Trăng lay động và lòng người do dự
Ô bồng thuyền sầu não khúc chia ly
Trăng Lư Châu rắc đều lên tim nhớ
Dưới ánh nguyệt sầu không phải bóng năm xưa
Lòng chua xót và nỗi niềm khôn tả xiết
Ngâm khúc đương thời nhẹ bẫng thường chi

Trăng Lư Châu, hoa lê, mưa man mát
Em lại bên ai nhung nhớ vơi đầy?
Trăng quê nhà vẫn trong tôi sâu đậm
Giọt lệ năm nào lại chẳng thể tuôn
Trăng Lư Châu rắc đều lên tim nhớ
Chua xót nỗi niềm nào thổ lộ được đâu
Em bên ai giữa vơi đầy nhung nhớ
Giọt lệ năm nào nức nở chẳng rơi.

(Lời dịch tại http://vuivui.cn)

凿壁偷光「záo bì tōu guāng」Tạc bích thâu quang.
Đục (khoét) tường để lấy trộm ánh sáng: Hiếu học, vượt qua mọi khó khăn để học tập (Do sử tích: Khuông Hành (Hoành) rất hiếu học, nhưng nhà lại quá nghèo. Khuông phải khoét vách cho ánh sáng nhà hàng xóm lọt sang để học).

宿昔不梳「sù xī bù shū」Túc tích bất sơ.
Thuở xưa sớm tối không chải tóc (Trích một câu trong: Tử Dạ Ca (văn học cổ điển Trung Quốc, đời Tấn) Xưa kia sớm tối không chải tóc, tóc xõa xuống hai vai). Qúa bận rộn đến nỗi không có dư thời gian để mà rửa mặt chải đầu.

十年寒窗「shí nián hán chuāng」Thập niên hàn song.
Mười năm bên cửa sổ lạnh: Bao năm đèn sách, mười năm gian khổ luyện tập đèn sách.

红袖添香「hóng xiù tiān xiāng」Hồng tụ thiêm hương.
Xuất xứ từ truyện: (Hoa Nguyệt Ngân) của Ngụy Tử An (đời Thanh), ý nói thư sinh trong lúc học tập có thiếu nữ xinh đẹp kề bên học cùng. Hồng tụ: nói về những thiếu nữ áo quần xinh tươi diễm lệ. cả câu trong bài hát có ý nói: Ngày xưa khổ luyện còn ngày nay lại có thời gian rãnh rỗi đọc truyện mỹ nữ.

三月一路烟霞 莺飞草长「sān yuè yí lù yān xiá yīng fēi cǎo cháng」Tam nguyệt nhất lộ yên hà oanh phi thảo trường.
Tháng ba ráng mây theo cỏ xanh oanh múa. tháng 3 đi cùng mây mù, chim oanh tung cánh, cỏ cây đâm chồi. Xuất xứ từ một bộ sách của Lương Khâu Trí (Nam Triều) trong đó có câu: “暮春三月,江南草长,杂花生树,群莺乱飞” chỉ nét đẹp tiết trời cuối xuân.

Trong Truyện Kiều cũng có câu:
“Thanh minh trong tiết tháng ba, lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến oanh, chị em sắm sửa bộ hành du xuân.” có lẽ cũng mang nghĩa này.

一缕青丝一生珍藏「yì lǚ qīng sī yì shēng zhēn cáng」Nhất lũ thanh ti nhất sanh trân tàng.
Một lọn tóc đen, cả đời gìn giữ. Sợi tóc là vật dẫn (phương tiện truyền đạt) tình cảm của các cô gái thời cổ của Trung Quốc, thường gửi gắm cho người đàn ông mà nàng thương yêu cất giữ. ở Việt Nam ta các cô gái thời xưa cũng thường dùng chiếc khăn tay để làm vật tín với người yêu.

桥边红药叹夜太漫长「qiáo biān hóng yào tàn yè tài màn cháng」Kiều biên hồng dược thán dạ thái mạn trường.
Thược dược than dài nức nở dạ miên, để lại đóa thược dược ven cầu mãi thở than sao đêm dài vô tận.

Trong bài thơ ”Dương Châu mạn” của Khương Quỳ có hai câu thơ:
“二十四桥仍在,波心荡,冷月无声。念桥边红药,年年知为谁生。”
“Nhị thập tứ kiều nhưng tại, ba tâm đãng, lãnh nguyệt vô thanh. Niệm kiều biên hồng dược, niên niên tri vi thùy sanh.”
Kể rằng những đóa hoa thược dược bên cầu hằng năm vẫn nở rộ, hoa lá xum xuê, nhưng lại không có ai đến thưởng thức, không biết hoa vì ai mà nở, mà sinh ra? Trong bài nói đến sự cô đơn, người người đều có đôi có cặp, chỉ còn mình lẻ loi.

乌篷 (hay còn gọi 乌篷船: Ô buồm thuyền): là loại thuyền có vòm làm bằng tre, sơn màu đen. Đây là công cụ giao thông rất độc đáo ở trấn cổ Thiệu Hưng

乌篷里传来了一曲离殇 (Từ thuyền vọng lại khúc ly thương): Ý ca Ly Thương gợi hứng từ điệu “Nam hương tử” của Tô Thức (1037 – 1101), trong đó viết:

“东武望馀杭。云海天涯两杳茫。何日功成名遂了,还乡。醉笑陪公三万场。不用诉离殇。痛饮从来别有肠。今夜送归灯火冷,河塘。堕泪羊公却姓杨: Đông Võ vọng Dư châu. Vân hải thiên nha lưỡng diểu man. Hà nhật công thành danh truy liễu, hoàn hương. Tuy tiếu bồi công tam vạn trường. Bất dụng tố ly thương. Thống ẩm tòng lai biệt hữu trường. Kim dạ tống quy đăng hỏa lãnh, hà đường. Đọa lệ dương công khước tính Dương”. Như vậy, ý ca ly thương có thể hiểu mang nghĩa biệt ly.

庐阳「lú yáng」”Lư Dương”. (đời nhà Minh) Hợp Phì có biệt danh là Lư Dương, ngày nay ở Hợp Phì có khu du lịch là “Lư Dương tám cảnh”