Daisy
“Nếu có thể trở thành một bông hoa
Xin được hóa thân thành hoa cúc trắng
Khép nhẹ khi hoàng hôn tĩnh lặng
Nhờ ánh dương đánh thức lúc ban mai
Ta đón chào tia nắng sớm khoan thai
Và đón cả những long lanh nước mắt”
(I’d choose to be a daisy)
Loài hoa cúc dại (Daisy), tên tiếng Anh bắt nguồn từ Day’s eye (đôi mắt ban ngày) bởi hoa sẽ nở đẹp nhất vào ban ngày khi đón ánh mặt trời và khép lại khi đêm xuống. Đây là loại hoa tượng trưng cho sự trong sáng và ngây thơ bởi màu trắng mượt và nhỏ bé của nó. Tuy nhiên cũng có nhiều truyền thuyết kể rằng bông hoa này tượng trưng cho linh hồn của những đứa trẻ vừa sinh ra đã mất đi. Chúa trời đã đem hoa rắc xuống trần gian để làm nguôi đi nỗi buồn thương đó.
Mình nghĩ nếu ai yêu thích sự nhẹ nhàng trong sáng có lẽ nên dùng nước hoa Daisy của Marc Jacobs nhỉ?
Chồng mình đã chụp cho mình rất nhiều bông hoa này, giờ mình post lên ngắm vậy:
Read More
Posted by Vivian | 0 comments
Cổ tích buồn
Bài học từ lớp học bồi dưỡng lý luận nhận thức Đảng mà mình tham gia có vẻ như cũng hữu ích chút ít nhỉ, ít nhất mình được ngồi nghe giảng viên đọc Bài ca Cổ tích buồn nhân khi nói chuyện Có nên sửa đoạn kết của Tấm Cám hay không?. Ý kiến của lớp học như sau:
- Không nên sửa vì phải có đức tin, chúng ta nên nhìn trên góc độ trẻ con
- Nên bỏ hẳn cả chuyện trong chương trình giáo khoa vì tính dã man giết người làm mắm của Tấm, và suốt ngày gặp khó khăn là kêu bụt
- Điều chỉnh kết thúc của câu chuyện cho vẹn toàn nhân văn hơn…
Các ý kiến rất sôi nổi nhưng giảng viên kết luận là khi đặt câu chuyện vào bối cảnh thì không nên bỏ vì niềm tin khoa học phải đặt trong bối cảnh, đối tượng tiếp cận cụ thể. Nghe cũng đúng!
Rồi đến bài học dòng chữ sai (cứ như giảng viên đang dạy tâm lý): Khi yêu cầu trẻ em viết 10 chữ cái lên bảng, trẻ vô tình viết sai một chữ thì tâm lý chung chúng ta chỉ nhìn vào chữ sai ấy để đánh giá những gì trẻ vừa làm là trẻ viết sai mất một chữ rồi, phải sửa nhé chứ quên đi trẻ đã cố gắng viết đúng 9 chữ còn lại
Rồi đến câu chuyện lời khen tặng: Khi đón trẻ về bố mẹ nó thường hay hỏi:
- Hôm nay con được bao nhiêu điểm?
- Con được 8 điểm
- Sao được có 8 điểm thôi, sao không được 9, 10
- Không mẹ ơi, bạn giỏi nhất lớp con cũng chỉ được 8 thôi mà mẹ…
Tuy nhiên nếu câu bố mẹ đáp lời
- Ôi, con mẹ cố gắng nhỉ, 8 điểm cơ à!
- Không mẹ ơi, nhiều bạn trong lớp con còn được 9, 10 cơ…
Câu chuyện này cũng đáng suy ngẫm nhỉ?
Quay trở lại với câu chuyện kết của Tấm Cám, giảng viên hỏi Có phải Tấm là người giết Cám, làm mắm gửi cho mẹ Cám ăn không? Không phải, Tấm không đích thân giết mà là SAI NGƯỜI giết Cám sau khi lên ngôi hoàng hậu, chính vì thế bài thơ Cổ tích buồn của chị Lê Khánh Mai nói lên điều chua xót:
CỔ TÍCH BUỒN
Thôi,
chị cứ là Vàng Anh
hót lời nhắc nhở
người đàn bà đến sau giặt áo cho chồng
hót lời yêu khắc khoải dưới trời xanh
Chị cứ là nàng tiên
trong quả thị
đẹp xinh, dung dị, thảo hiền
mát lòng bà lão nghèo thôn dã
những trưa nồng canh ngọt, cơm ngon
Chị cứ hoá thân
vào trầu têm cánh phượng
mối oan tình thắm đỏ cõi trần
Chị cứ là chị Tấm
của cái bống, cái bang
hát bài ca cơm bạc, cơm vàng
thả niềm vui long lanh giếng nước
Mà sao tựa bóng ngai vàng
nơi tột đỉnh cao sang
chị giết em mình thảm khốc
khi quyền lực đi cùng tội ác
bao giờ hết oán thù?
Thôi
khước từ
áo khăn hoàng hậu
bả vinh hoa gác tía, lầu son
chị cứ là cô Tấm trắng trong
của đồng quê bùn đất
dẫu rằng cổ tích sẽ buồn hơn.
Posted by Vivian | 0 comments
Chủ nhật nghỉ ngơi
Một buổi sáng chủ nhật trời mát mẻ, ngồi uống trà Camomile flower cùng với bánh Cheesecake chanh vàng mát dịu vừa được chị Cừu dạy, nghe nhạc tình ca lãng mạn Châu Huệ Mẫn và đọc sách Nơi dòng sông chảy qua của Maclean. Sống trong bộn bề công việc mình mới yêu quý giây phút này biết bao.
Tôi năm nay 27 tuổi và chưa bao giờ trong cuộc sống đang phải đối mặt với sự chọn lựa quan trọng như vậy. Cho đến thời điểm này mình mới lĩnh hội được một điều là cần phải thay đổi tư duy, thay đổi cuộc sống. Thay đổi tư duy về lý thuyết thì cũng cao cao siêu siêu vậy nhưng nếu phải làm như cũng quằn quại như chú tằm rút ruột nhả tơ. Chỉ có điều không biết nó sẽ thành con ngài bay đi hay thành cái xác khô rơi xuống đất mộ nhỉ? Trong bài Sự khác biệt quá lớn giữa người Việt Nam và người Nhật có trích câu nói mình thấy thật thấm thía: “Đôi khi giữa những hoang tàn đó của nước Nhật, người ta bừng sáng hy vọng và đôi khi sống giữa những điều được gọi tên là bình yên của đất nước mình, một người Việt Nam vẫn có thể cảm nhận được những ảnh chiếu sắc cạnh của sự hoang tàn”.
Cái bình yên bề ngoài ấy không thể xoa dịu nỗi lòng của những người dân như mình đang sống. Không lên án gắt gao, không chê bai bôi nhọ hay trào phúng về những chướng tai gai mắt trong cuộc sống nhưng chưa bao giờ mình cảm thấy cuộc sống ngột ngạt như thời điểm này đến vậy. Giá cả tăng lên một đồng thì đạo đức kinh doanh và văn hoá con người đi xuống mấy đồng. Mình không có ý định nói gì thêm nữa.
Hôm qua bạn gửi mình một câu chuyện về Đại bàng và Thỏ, đại ý như sau: 1 con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi,chẳng làm gì cả. 1 con thỏ con nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Đại bàng trả lời: được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống nghỉ ngơi. Bỗng dưng 1 con cáo xuất hiện, vồ lấy ăn thịt con thỏ nên rút ra bài học “Để được ngồi không chẳng làm gì anh phải ngồi ở trên cao, cao thật là cao.” Ôi! thân phận của mình chỉ là những chú thỏ thôi ư? Từ xưa đến giờ Đại bàng luôn là con quyền lực, sức mạnh và ghê gớm nhưng mà mình vẫn muốn làm chú thỏ được chạy nhảy tung tăng gặm cà rốt thôi chứ không phải vươn mình sải cánh ăn thịt như đại bàng đâu. Tuy nhiên vẫn còn loại thứ 3 là cáo vì cáo có thể ăn cả đại bàng lẫn thỏ nhưng nấp chờ mồi thì cũng kỹ lắm!
Phải chăng đây là thời điểm mình quyết định ra đi?
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Trở lại điểm gốc
Bài văn đạt điểm tối của thí sinh Quảng Đông trong mùa tuyển sinh năm 2011
Đề bài:
Thế giới bao la, đâu đâu cũng có “điểm gốc”. “Điểm gốc” có thể là khởi điểm của nẻo đường, có thể là đầu nguồn của dòng sông, có thể là tọa độ của trung tâm, có thể là cội nguồn của sự vật.
Mời anh/chị lấy ” trở lại điểm gốc ” làm tiêu đề, liên hệ với trải nghiệm và nhận thức đối với cuộc sống, làm bài văn nhận thức, tự đặt thể loại, bài làm trên 800 chữ.
Bài làm: Trở lại điểm gốc
Trên đầu đội bầu trời màu tro xám, bước nhanh qua đường bên kia bụi bay mịt mù, cuối cùng tôi dừng chân, đứng trước ngõ hẻm vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Tôi biết rằng, chỉ cần sải thêm một bước chân, là tôi sẽ trở về với “điểm gốc ” của nhân sinh— đó là ngõ hẻm mà tôi đã sinh ra và lớn lên ở đó. Ngõ hẻm tràn ngập nhân tình thế thái, và là lớp học đầu tiên của tôi.
Dảo bước trên nền đường lát đá tảng, tôi bước chầm chậm vào tít sâu ngõ hẻm. Trước mắt là những ngôi nhà Tây Quan mà tôi đã lâu ngày không thấy. Trước cửa những thanh gỗ tròn chắn song ngang màu đỏ là ba bậc thang đá thâm thấp, không hiểu con mèo nhà ai đó đang phủ phục trên bậc thang đá trông lười biếng uể oải, nó đang khoan khoái dưới ánh nắng ấm áp đang đến giữa trưa.
Thỉnh thoảng có làn gió thổi qua, con mèo già này liền giơ chân trước lên vuốt vuốt ria mép của mình, rồi kêu “meo” một tiếng, lăn mình cái rồi lại ngủ thiếp đi. Tôi biết rằng, tại đô thị ồn ào huyên náo này chỉ có ở trong ngõ sâu mới có được khung cảnh an nhàn và yên tĩnh như vậy. Mà điểm gốc nhân sinh của tôi lại bắt đầu từ trong khung ảnh hiền hòa như vậy.
Sau khi kéo song gỗ ngang, thì cánh cửa gỗ đã mở ra. Nhờ ánh sáng yếu ớt từ trong nhà chiếu ra, tôi thấy một cụ ông đầu tóc bạc phơ đang ngồi trên chiếc ghế đu đọc báo. Bất chợt, “bộp” một tiếng, một quả bóng cao su rơi lên tay vịn của ghế đu, liền ngay đó, một em bé độ khoảng hai tuổi tập tà tập tễnh đi đến bên chiếc ghế đu, nó níu vạt áo ông bập bẹ “ông, ông, bóng bóng”. Ông bỏ kính lão xuống, vừa mỉm cười vừa đứng dậy, bế bé vào lòng, âu yếm nói khe khẽ rằng: “Ồ, bóng bóng đi đâu rồi, có phải ở đây không? Không phải à. Ồ ồ… ở đây này”. Chỉ nghe thấy tiếng cười giòn tan như chuông vọng vào tai tôi, tôi như trông thấy ông nội đã qua đời từ lâu của tôi cũng đã từng ôm tôi như thế. Đúng vậy, trong những năm đầu chào đời của tôi, ngõ hẻm này đã chứa đựng biết bao tình thương đến từ người thân, đây là thứ tình cảm ấm áp đặc biệt của người Tây Quan.
Cửa sổ Mãn châu, mái ngói xanh, cây đa cổ, ngày càng nhiều phong cảnh đổ dồn vào tầm mắt tôi, vang lên trong trái tim tôi. Thế nhưng, một chữ “dỡ” màu đỏ đã phai nhạt nhưng lại chói cả mắt xuất hiện chênh hênh trên bức tường ngôi nhà cũ
của tôi. Cái chữ “dỡ ” này thật là không khớp tí nào với khung cảnh xung quanh và cả bầu không khí xung quanh nữa. Lúc này, tôi mới sực tỉnh: Ngay từ khi cách đây 11 năm, cái ngõ hẻm này đã nằm trong danh sách phạm vi phải di rời, cũng có nghĩa là: “Điểm gốc nhân sinh của tôi sẽ bị xóa bỏ”.
Những giọt nước mắt không kìm được cứ ứa ra khóe mắt tôi, tôi chỉ muốn gào lên rằng: Không được dỡ bỏ cái ngõ hẻm này, không được dỡ bỏ!Ngõ hẻm này không những là nơi chào đời của tôi, mà còn là nơi bồi dưỡng đức tính từ tốn của tôi, cũng là nơi đầu tiên mà tôi cảm nhận được sự ấm áp của trần gian vào thời kỳ ban đầu. Mỗi gốc cây ngọn cỏ, mỗi mái ngói viên gạch trong ngõ hẻm này đều là những thứ bắt đầu hình thành nền văn hóa Lĩnh nam Trung Quốc. Nếu dỡ bỏ ngõ hẻm này, thì chẳng khác nào hủy bỏ gốc gác của tôi, huỷ bỏ cả cội nguồn của hàng trăm phố cổ trong thành phố Quảng Châu!Thế nhưng, tiếng hô hào như vậy liệu có ai nghe thấy không cơ chứ? Điểm gốc của nhân sinh, điểm gốc của nền văn hóa so với sự phát triển nhanh đến chóng mặt của kinh tế, so với những tòa cao ốc mọc lên san sát, thì dường như đã trở nên quá ư nhỏ nhoi rồi.
Đêm hôm đó, tôi lại nằm mơ thấy ngõ hẻm cũ, nhưng có khác là lần này khi tôi trở về với “điểm gốc” của nhân sinh, thì chữ “dỡ” màu đỏ đã biết mất trong giấc mơ của tôi.
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Dư hương trong làn gió
Theo Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc
Bài văn đạt điểm tối đa của thí sinh Thượng Hải trong mùa tuyển sinh năm 2011
Đề bài:
1, Chiếc nhẫn của Đại vương Jews King David có khắc hàng chữ: Hết thảy đều sẽ trôi đi.
2,Một nhân vật trong tiểu thuyết của Nhà văn Anh Аnton Chekhov có chiếc nhẫn cũng khắc dòng chữ: “Hết thảy đều không trôi đi”
Hai câu danh ngôn này đều có ngụ ý sâu sắc, khiến bạn suy ngẫm như thế nào? Tự lựa chọn góc độ, tự đặt tiêu đề mà làm bài.
Yêu cầu: Bài làm trên 800 chữ, không nên viết thành thơ ca, không được tiết lộ thông tin cá nhân.
Bài làm: Dư hương trong làn gió
Đời nhà Đường hưng thịnh rực rỡ đã trôi qua từ lâu, thế nhưng thơ ca vẫn chảy trong lòng mọi người suốt muôn ngàn đời; Thành quốc Hy Lạp cổ đại đã sụp đổ từ lâu, thế nhưng đốm lửa tự do dân chủ vẫn lan rộng, rực cháy suốt mấy ngàn năm trên mảnh đất này càng rộng càng sâu hơn.
Vua Do Thái David đã khắc lên chiếc của nhẫn mình dòng chữ “hết thảy đều sẽ trôi đi”. Đúng vậy, không gì có thể trường tồn mãi mãi, tòa lầu hùng vĩ nhất cuối cùng chẳng qua rồi cũng biết thành đống gạch vụn trong cát bụi của lịch sử,
thế nhưng tư tưởng và cái đẹp mà chúng ta từng tạo nên, phương tiện truyền tải và tâm hồn chúng sau khi biến thành mây khói, đã hóa thành dư hương trong sa mạc lịch sử, cứ vương vấn mãi từ ngàn xưa cho đến nay, mãi mãi không bao giờ tan biến.
Tả Quang Đẩu một vị quan thời nhà Minh sau khi bị tên hoạn quan Ngụy Trung Hiền giết hại, xương cổ họng ông bị ra lệnh nghiền thành bột, Ngụy Trung Hiền pha loãng uống hết một hơi. Sau khi xương cổ họng ông Tả Quang Đẩu bị nghiền nát hết rồi, Nguỵ Trung Hiền mới yên tâm triệt để, như vậy, ông Tả Quang Đẩu đâu mà còn có thể lên tâu vua, góp ý kiến được? Nhưng hắn ta đâu có biết rằng, thứ mà hắn uống nốc vào, chính là sự kinh hãi suốt đời. Tinh thần bất khuất của Đảng Đông Lâm cuối thời Nhà Minh bất diệt, linh hồn của họ đã biến thành những cơn ác mộng của những kể gian tà ác bá, đã biến thành khúc nhạc bi tráng tuyệt tác của lịch sử.
Đúng vậy, hết thảy đều không trôi đi. Sự qua đi về hình thức cũng có nghĩa là,
Trong thời đại cảnh vật xung quanh thay đổi nhanh chóng ngày nay, bạn có từng nghe thấy, dư hương trong làn gió? Nhà văn Cổ Long từng nói, nơi có loài người sinh sống đều có sông hồ. Mà nơi có loài người sinh sống là sự kế thừa và rơi rớt. Biết bao người đã phải cảm khái trước sự mất mát của nền văn hóa phi vật thể, thế là họ liền bức xúc muốn gây dựng lại, muốn cho phát huy sáng ngời. Như vậy cũng không sai, chỉ có điều là nền văn hóa phong phú, theo làn khói của lịch sử, từ lâu đã khó mà có vị trí rực rỡ trên thế giới. Vị trí của chúng, lẽ ra phải trở thành hương thơm thoang thoảng trong làn gió,
là hòn bon sai trong mảnh vườn tinh thần, thấm nhuần và sưởi ấm tình cảm của chúng ta trong âm thầm. Những thứ bị lãng quên là điều tất nhiên, thẩm mỹ truyền thống, hoặc phong tục tập quán có mang chút màu sắc mê tín, thực ra, những thứ đó chưa hề tan biến ở xung quanh chúng ta, thay vào đó chỉ là muốn thay thế bằng hình thức kỷ niệm rầm rộ mà thôi, và chúng ta mới cảm thấy được dáng dấp trôi đi của chúng.
Và rồi hết thảy đều có thể, đều đáng trở thành dư hương trong làn gió. Biện chứng giữa mất đi và giữ lại chính là sự đắn đo trí tuệ nhất giữa thiên nhiên với lịch sử. Khi những thứ bề ngoài tan biến dần trong gió cát, thì tinh hoa cốt lõi cũng đang từ từ hiện lên. Chiếc sàng còn đọng lại những gì của thời gian, sẽ càng khiến chúng ta nhận rõ giá trị thực sự của sự vật. Đôn Hoàng ở miền Tây Bắc, từng có những bức họa Phi Thiên hoàn chỉnh, song đối với các nhân vật trên những bức họa này, chẳng qua chỉ là bích họa mà thôi; ngày nay tuy bích họa đã khô cứng nhiều mặt, nhưng lại càng có thể gánh vác trọng lượng bề dày của lịch sử, kiệt tác thật sự, tất phải trải qua sự gột rửa của gió tuyết lịch sử, sau đó sẽ bị thất thoát một số, nhưng sẽ để lại chân và mỹ.
Thời đại của chúng ta, liệu có muốn để thế hệ sau khi ôn lại lịch sử có thể tìm thấy một số tinh thần
bất diệt hay không? Vậy thì hãy bớt đi bong bóng của văn học, hãy bớt đi những đóng gói bao bì của thị trường, những thứ đó chỉ có thể bay tan đi trong gió.
Có một lần triển lãm tranh rất khó quên, do các họa sĩ mới nổi tổ chức, bạn tôi xem một bức tranh rồi hỏi tôi, phong cách bức họa này liệu là truyền thống, hay là hậu hiện đại? Tôi ngắm bức họa này, cảm thấy rất ấm áp.
Giây phút đó, tôi dường như ngửi thấy dư hương trong làn gió.
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Giai điệu mùa hè
Một ngày nghỉ cuối tuần, vài lời tâm sự với bạn bè đã giúp mình dọn dẹp những vất vả trong công việc hằng ngày, gói gém những ủ dột của suy nghĩ để đón mùa hè đang tới. Xà cừ thay lá tháng Tư khắp nẻo đường Hà Nội, chuẩn bị cho một mùa phượng nở và ve sầu tìm bạn.
Bây giờ mình mới biết vì sao mình yêu các bộ phim của Studio Ghibli đến vậy. Giai điệu mùa hè về khiến mình nhớ về những ngày oi ả, quạt chạy vù vù và thưởng thức những cây kem mát lạnh. Sống trong
“Nơi thành phố không thiếu tiếng ồn,
Ta tìm lại được mình trong tĩnh lặng
Khi ngơ ngác thấy mặt trời dịu dàng quá
Đã dùng ánh dương để soi tỏ tâm hồn.”
Tự hỏi vẫn Tháng Năm ấy, vẫn một bầu trời nhưng sao mọi cảm xúc và những gì xung quanh mình không còn như cũ nữa. Hoài niệm những bánh xe đạp lăn đều trên phố, ca khúc Country road, take me home của Lời thì thầm trái tim lại vang vọng về. Mình nhớ hè xưa, thèm đá bào của Đô-rê-mon ăn, mê ngắm bộ Yukata, phe phẩy Uchiwa của Usagi,
nhớ tiếng ve sầu mải kêu, không hề để lộ, cái chết cận kề của Basho cũng như những đốm sáng lập loè bên hồ nước với câu chuyện tình bi kịch giữa chàng samurai lang thang và cô gái ngày tháng chờ đợi và qua đời biến thành linh hồn trong chú đom đóm… Ôi những hương vị dịu ngọt của mùa hè ấy đã thổi mát tâm hồn ngột ngạt của mình trong những ngày tháng qua.
Rốt cuộc con người cũng không thể luẩn quẩn trong những suy nghĩ tiêu cực, bon chen được. Thật là có lỗi với bản thân khi cứ dày vò đầu óc bởi những điều không đẹp, không đáng có của cuộc sống. Thật có lỗi với quê hương nơi mình sinh ra và lớn lên khi cứ thấy những điều chướng tai gai mắt thì châm biếm, kể tội nhau. Nếu còn tuổi 18 mình sẽ nói người lớn thật phức tạp, nhưng tuổi 28 mình sẽ nói cuộc sống thật phức tạp. Thôi thì phức tạp, mình tìm con đường khác với đam mê và khối óc của mình vậy, bên cạnh mình còn có gia đình, bạn bè tốt. Dù sao thì biệt danh Thiên hạ đệ nhất cổ hủ mọi người dành cho mình đến lúc phát huy tác dụng rồi, cổ hủ đối với mình đó luôn được là chính mình với những suy nghĩ “lỗi thời” và “lệch lạc” (mình không giận những người bạn trêu đùa mình thế này đâu!).
Trái tim của mình dường như không hề chai sạn và khô cằn trước những giá trị trong sáng của tuổi ấu thơ với cô bé thỏ ngọc Usagi mít ướt và hậu đậu, say mê với giai điệu của Moonlight densetsu – huyền thoại ánh trăng luôn chiếu ánh sáng bàng bạc và lấp lánh, nhẹ nhàng mà ấm cúng ấy trong trái tim mình rằng Xin lỗi vì em không được dịu dàng, em đã từng nói như vậy trong giấc mơ. Suy nghĩ của em cứ đứt đoạn và em chỉ muốn gặp anh. Khi đôi mắt em sắp khóc — ôi ánh trăng, nửa đêm không thể gọi tên anh. Bởi em chỉ là một cô bé có trái tim đơn giản, một trái tim như kính vạn hoa, em biết làm sao đây?…
Trái tim của mình lại quay cuồng theo bánh xe mà Seiji đưa Shizuku đi ngắm mặt trời mọc buổi sáng, lang thang theo chuyến hành trình tự lập của chú mèo Mon đi đến cửa hàng đồ có tượng chú mèo . Trái tim mình cứ lang thang mãi như thế bởi cuộc sống không có chỗ để mình lùi nhưng mình thích câu nói trong cuốn sách Phút nhìn lại mình rằng: “Trong cuộc sống có những lúc cần hướng về phía trước, suy nghĩ và chuyển động nhanh, có những lúc cần tĩnh lặng, nhìn lại và điều chỉnh. Mọi thành công trong công việc và hạnh phúc trong cuộc sống đều bắt đầu từ nguồn sáng nội tâm” .
Điều đó có nghĩa tâm không tĩnh sáng thì bạn khó có thể thành công và hạnh phúc. Nếu vậy, trước những điều không hay của cuộc sống mình không nên làm hoen ố nó hơn nữa, mình sẽ cố gắng tiếp tục làm việc như mình đã từng làm cho dù phải rất vất vả bởi những bon chen, nhỏ nhen của cuộc sống. Mình tin mình có thể chứng tỏ với bản thân là mình có thể thành công hơn nữa.
Posted by Vivian | 0 comments
Những bản tình ca
Vẫn một ngày chầm chậm trôi qua theo từng nhịp đập lười biếng của cuộc sống. Thế giới xung quanh ta sao vồn vã, những con người lướt qua ta thật nhanh, đẩy mình đi xa hơn nữa những ngày tháng vô ưu vô sầu.
Khi ánh sáng ban ngày bủa vây đôi mắt chỉ còn là ánh nhàn nhạt, trăng trắng của đèn điện, trái tim con người công sở rồi cứ trắng bệch ra mà thôi, nhiệt huyết đỏ sẽ dần bị pha loãng bởi những thứ nhàn nhạt ấy.
Khi ánh sáng ban đêm chỉ là lờ mờ ánh đèn pha nhập nhòa trên phố, cuộc sống dần dần cứ mờ ảo từ đấy mà đi.
Mình thèm ánh hoàng hôn, thèm khí trời trong mát, thèm những bước chân trần trên cỏ ngắm chiều tàn.
Hôm nay lang thang tìm lại những bộ phim cũ mà mình thích xem hồi xưa, điểm danh có Bản tình ca mùa đông, Ước mơ vươn tới một ngôi sao. Tự dưng mình lại nhớ cái chất “sến” rất Hàn và cảm thấy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Lắng nghe My memory của Ryu với hình ảnh thật bình dị và trong sáng của Ji woo và Jong Jun, phim này cũng gợi nhớ sự ra đi của Park Yong Ha – một chàng trai có nụ cười hiền hậu luôn đượm buồn. (Mình vẫn thích anh Yong Ha trong bộ phim Loving you nữa!)
Ký ức của anh nhớ rõ mọi chuyện
Anh có thể thấy được điều nhỏ bé nhất
Khi anh nhắm mắt lại thì em xa rồi
Nơi đâu đó anh không thể với đến
Em thật tốt mà anh lại chẳng nói yêu em
hoặc sẽ chờ đợi em
Anh thật sự không hình dung được
được gặp lại em, Anh vẫn yêu em,
Giờ anh thật lòng nói với em rằng
Anh muốn được yêu em mãi
Nếu điều đó chưa mãi là trễ với anh
Cho dù Trái tim anh thiếu vắng em
suốt thời gian dài
Thì em vẫn còn trong tim anh
Bộ phim tiếp theo mà mình thích thủa còn đi học và xem trộm hàng đêm. Hình như cái gì cứ càng cấm càng nhớ
. Một lần nữa mình phải nói lời chia tay nữ diễn viên yêu quý của mình Choi Jin Sil. Sự ra đi của chị ấy cũng từng làm mình thương tiếc, tiếc cho hồng nhan bạc phận. Dạo này anh Jae Wook cũng già rồi nhưng mà hình ảnh Min Hee trong phim cùng với các ca khúc trữ tình từng làm mình mất ăn mất ngủ nhiều đêm. Mình thích giọng ca khàn khàn lãng tử của anh trong bài hát Start
Định thêm một bài Ước nguyện sao băng nữa của chị Trương Bá Chi nhưng có lẽ nên nghe bài của Hàn tiếp vậy. Mình không muốn kết thúc bằng một bài buồn trong Bộ phim buồn (Sad movie – Cung song ngư) đâu, nhưng đây là bài hát lúc nào buồn (kể cả buồn ngủ) mình cũng nghe của Dav Mcramana.
- Come and kiss me one more time
You know I must be leaving,
I love you so I know, for you and me it’s overI must go
No regrets now
My breaking heart I will deny, and so good-bye
I will love you ’till I die
Hold me nowLet your lips linger on mine
Why must I go, I don’t want to know
I love you so, I love you so
Hold me now
Make it last forever more, and then good-bye
I will love you ’till I die
Hold me now
Let your lips linger on mine
Why must I go, I don’t want to know
I love you so,
I love you so
Hold me now
Make it last forever more, and then good-bye
I will love you ’till I die
Read More
Posted by Vivian | 0 comments
10 promises to my dog
Mình rất không đồng ý khi đọc được những dòng status của một người trên facebook chửi bậy. Dẫu biết đó là một cách xả stress hoặc để trút giận ai đó nhưng những dòng bình luận của những-người-bạn làm mình buồn mặc dù chẳng liên quan gì đến mình. Những người bạn ấy khuyên đừng nên chửi bậy, nếu không một ngày cũng cư xử như … chó (vì bạn ấy chửi người khác như …chó và coi mình chửi bậy để trút giận lũ người như chó…!!! Mình thật đau lòng, nếu con người yêu động vật thì không thể đem con chó ra gán ghép một cách bừa bãi như vậy được để rồi họ tự an ủi nhau là không nên nói bậy bởi vì “beautiful girl should not say bad words!” (nguyên văn)
Dẫu biết người Việt ăn thịt chó như là một-chuyện-bình-thường và là một món ăn ngon-nổi-tiếng-thế-giới mà người Việt có vẻ rất tự hào nhưng mình đều không cầm được nước mắt khi nghĩ đến chuyện đó. Biết làm sao được!
Trước đây mình có xem bộ phim Mười lời hửa với chú chó của tôi, và 10 câu nói dưới đây luôn khắc sâu mãi trong lòng mình:
1. Cuộc sống của tôi chỉ có thể sống từ 10 đến 15 năm, sinh ly tử biệt sẽ khiến cho bạn đau buồn, thậm chí là trầm cảm, vì thế hãy suy nghĩ trước khi mua tôi nhé
2. Hãy cho tôi thời gian để hiểu bạn muốn gì từ tôi, đừng mất bình tĩnh, nóng giận hay nôỉ cáu!
3. Hãy đặt niềm tin ở tôi và tôi sẽ tin tưởng bạn, niềm tôn trọng đạt được không thể là một thứ có thể chuyển nhượng được
4. Đừng giận tôi lâu nhé, đừng trừng phạt tôi bằng cách nhốt lại. Tôi không có khả năng hiểu được vì sao tôi bị nhốt lại, chỉ biết rằng tôi đang bị chối bỏ. Bạn có công việc của mình, có thú tiêu khiển và những người bạn. Tôi chỉ có bạn mà thôi!
5. Thỉnh thoảng hãy nói chuyện với tôi nhé. Thậm chí là tôi không hiểu lời nói của bạn, nhưng tôi nhận biết giọng điệu và bạn hãy nhìn vào đuôi của tôi để biết là tôi nghe!
6. Hãy nhớ rằng, tôi sẽ không bao giờ quên bạn đối xử không công bằng hoặc tệ với tối, điều đó sẽ làm mất đi sợi dây quan hệ tốt đẹp giữa chúng ta
7. Làm ơn đừng đánh tôi, tôi không thể đánh lại nhưng tôi có thể cắn và cào. Nhưng Tôi chưa bao giờ muốn làm bạn đau
8. Trước khi mắng tôi không chịu nghe lời, lì lợm hoặc lười biếng, bạn hãy nghĩ một chút xem là bạn vừa làm gì sai với tôi nhé! Có thể là thức ăn không đúng hoặc tôi phải ở ngoài nắng quá lâu. Cũng có thể là trái tim đang già yếu đi hoặc là tôi đang là chú chó ốm yếu
9. Hãy chăm sóc tôi khi về già nhé. Ngày kia rồi bạn sẽ trưởng thành và sẽ cần quan tâm, yêu thương và chăm sóc
10. Hãy đi cùng tôi trên những hành trình gian khổ. Mọi thứ sẽ dễ dàng với tôi nếu có bạn ở đó.
Trong cuộc đời mình chắc hẳn bạn cũng từng nuôi một chú chó để làm bạn, để vui chơi và thậm chí còn bảo vệ bạn khi còn bé. Rất nhiều người hỏi đi hỏi lại tại sao thịt chó không ăn mà đi ăn các loại thịt khác (Như một kiểu nói tôi đang ”ăn chay theo Phật”!?!). Những người hỏi tôi câu đó hẳn họ không hiểu được những chú chó đều suy nghĩ cầu mong con người 10 điều trên mà con lợn, con bò không thể nói với người như vậy. Nếu họ hiểu, họ sẽ không còn tiếp tục hỏi tôi những điều ngớ ngẩn ấy!!!
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Sound of silence
Hello Darkness my old friend, I’ve come to talk with you again,
Because a vision softly creeping left its seeds
while I was sleeping and the vision that was planted in my brain,
still remains within the sounds of Silence
In restless dreams I walked alone, Narrow streets of cobblestone,
‘Neath the halo of a street lamp,
I turned my collar to the cold and damp
When my eyes were stabbed by the flash of a neon light
That split the night and touched the sound of silence
And in the naked light I saw ten thousand people, maybe more.
People talking without speaking, People hearing without listening,
People writing songs that voices never share
And no one dared disturb the sound of silence.
And the people bowed and prayed to the neon god they made.
And the sign flashed out its warning, In the words that it was forming.
And the signs said, The words of the prophets are written on the subway walls
And tenement halls and whisper in the sounds of silence.
Giọng ca của Susan Wong như thì thầm trong không gian yên tĩnh một buổi thứ bảy nhàn rỗi. Một không gian mà có lẽ mình đã được tận hưởng ở nước Úc yên bình.
Read More
Posted by Vivian | 0 comments
Ngôi sao may mắn
Mình thích ngắm hoàng hôn, ngắm màu vàng của nắng xế chiều. Nếu như nhìn thấy ánh nắng cuối cùng trong ngày sắp tàn ấy mình sẽ thấy dễ thở hơn một chút. Đôi khi đi tìm lý giải cho điều này, mình đã tìm rất nhiều lý do. Vì mệnh kim nên thích màu vàng của nắng hoàng hôn? thích màu sắc ngả vàng mùa thu cũng là mùa vượng kim. Có lẽ không phải, đó chỉ là thời khắc mình thấy bình yên để đón nhận một màn đêm yên tĩnh. Nếu như chào đón một buổi sáng chan hoà đầy hứng khởi, cả ngày bạn sẽ kiệt sức. Chỉ có thời khắc báo hiệu đêm về đó bạn mới biết mình sắp được nghỉ ngơi.
Cuộc sống cũng trôi đi như vậy, sức lực tuổi trẻ dồi dào như ánh nắng bình minh, trải qua những tháng ngày cuộc sống đôi khi không muốn dừng chân thì bạn cần có thời khắc hoàng hôn đó, nếu đi mãi đi mãi với ánh nắng bình minh bạn sẽ sớm kiệt sức. Thời khắc đó để nhìn lại chính mình, nhìn lại ước mơ của mình và ý nghĩa của cuộc sống.
Có một câu chuyện mà mình rất thích rằng “Có một vòng tròn rất hoàn mỹ, nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng centimets của mình. Thế nhưng, một buổi sáng thức dậy, nó thấy mình bị mất một góc lớn hình tam giác. Buồn bực, vòng tròn đi tìm mảnh vỡ đó. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm. Nó vẫn thường ngợi khen nhưng bông hoa dại đang toả sắc bên đường, nó vui đùa cũng ánh nắng mặt trời, tâm tình cùng sâu bọ. Một ngày kia, vòng tròn tìm được một mảnh vừa hoàn toàn vừa khít và ghép vào.
Nó lăn đi và nhận ra mình đang lăn quá nhanh đến nỗi không kịp nhận ra những bông hoa đang cố mỉm cười với nó, không kịp vui đùa cùng ánh nắng hay tâm tình cùng sâu bọ nữa. Vòng tròn thấy rằng cuộc sống khác hẳn đi khi nó lăn quá nhanh. Nó dừng lại, đặt mảnh ghép bên đường rồi vui vẻ chầm chậm lăn tiếp…” Bài học từ vòng tròn đó chúng là khi người ta mất thứ gì đó thì mới hoàn hảo. Chưa hoàn mỹ mới là cơ hội để chúng ta cố gắng ước mơ, theo đuổi hy vọng chứ không phải lý do để dằn vặt về bản thân mình.
Mình nhớ về Aya trong Ngôi sao may mắn, rằng cô sinh ra đã bị bỏ rơi và tật nguyền thế nhưng sự không hoàn hảo đó vượt lên sự khắc nghiệt của số phận để tìm thấy ngôi sao may mắn của mình, nhận thấy tình yêu của những con người nhân hậu xung quanh đã khiến cuộc sống của cô thật ý nghĩa.
“Sẽ ổn thôi nếu ta bày tỏ niềm chia sẻ của ngày mai
Về những giọt nước mắt của hôm nay
Em sẽ xây nên một dòng sông cầu vồng để anh có thể tìm đến bên anh
Mặc dù anh có hoàn toàn đổi thay
Em cũng sẽ tìm đến anh
Chống trả sự bao phủ của màn đêm,
Ánh sao sẽ là người chỉ đường cho em
Tuyết rơi lất phất quanh thân thể em
Nhưng đó chỉ như một chiếc váy thủy tinh
Sẽ ổn thôi nếu bạn nói lời sẻ chia của ngày mai về những suy nghĩ của hôm nay
Em sẽ khóc,em sẽ khóc,khóc mãi thôi
Để anh có thể tìm đến em”
Posted by Vivian | 0 comments
Nơi dừng chân
Trong cuốn sách “Sống có giá trị nơi bạn dừng chân” có nhắc đến hình ảnh một tình yêu tuổi mới lớn. Đó không phải là tình yêu đôi lứa mà chính là tình cảm con cái tuổi mới lớn dành cho bố mẹ trong thời đại ngày nay. Nếu cứ đứng trước cổng trường, chúng ta có thể nhận thấy hình ảnh những cô bé, cậu bé cấp một ở trên xe của mẹ lúc nào cũng ôm cứng lấy mẹ mình, nhìn xung quanh rất tự tin giống như có mẹ mình ở đây, mình không sợ cả thế giới. Những cô cậu bé cấp hai thì không còn ôm chặt cứng nữa mà chỉ ngồi sát thôi và thỉnh thoảng chồm lên nói với bố mẹ cái này cái kia. Đến trường cấp ba, những bạn còn được bố mẹ đưa đi học thường không nói gì suốt chặng đường đi và nếu như xe bố mẹ càng tồi tan thì càng phải dừng cách cổng xa hơn để con đi bộ vào…”
Đến tuổi bấy giờ thì mình cảm thấy khoảng cách ấy còn xa hơn. Mình rất ngạc nhiên khi rất nhiều người xung quanh mình nhiều bạn bè, đồng nghiệp kể rằng gia đình ít khi ngồi ăn cơm chung với nhau. Có nhiều người còn sống chung với bố mẹ rất ít khi về sớm để đoàn tụ cạnh gia đình. Phải chăng nhịp sống thường nhật hàng ngày khiến con người nhàm chán và không còn muốn bên cạnh gia đình. Mình còn nhớ cảm giác vội vàng mỗi khi về bên bố mẹ, sợ thời gian cứ vùn vụt trôi đi, không thể níu giữ lâu khoảng khắc bên cạnh gia đình ấy. Mình từng lén lút nhìn bố ngồi xem tivi bộ phim nhiều tập mà bố thích bên cạnh chú mèo đang được bố gãi gãi ra vẻ gật gù thích thú mà rất nhớ, rất thèm giây phút bình yên ấy trôi qua thật chậm, thật chậm.
Những người bạn của mình có biết rằng họ đang rất hạnh phúc khi
- Ở độ tuổi cập kê, bố mẹ chỉ vì sợ bạn buồn nên hằng tuần lại lên thăm con, trò chuyện với con bởi bố mẹ hiểu rằng có thể con đang buồn
- Mỗi lần mở cặp balo ra đều có túi mỳ tôm để sẵn nếu như bạn chỉ thông báo trưa nay mình không mang cơm
- Một buổi sáng bạn nhận điện thoại rằng túi rau con mang đi mẹ hái vẫn chưa kịp rửa
- Mỗi sáng dậy, hộp cơm của bạn đã có mẹ để sẵn ở xe mang đi
- Các bạn có biết, chỉ cần các bạn bảo mang cơm trưa đi thì dù vất vả thế nào bạn vẫn có một hộp cơm thật đầy đủ thức ăn cho dù có thể bạn thấy không ngon lắm! Các bạn có biết rằng mỗi lần ăn cơm, mình không muốn các bạn vứt thừa cơm mà mẹ đã làm sẵn cho mình.
Read MoreThông minh?
Ngôi làng không chuông
Biết làm chi nhỉ
Khi chiều xuân buông
Lại giọng thơ Basho thủ thỉ về trong đêm mình không ngủ được. Dạo này tâm trạng của mình có phần không ổn mặc dù đã cố gắng để không suy nghĩ nhiều. Dù gì thì cứ cố gắng suy nghĩ chuyện người khác thì đỡ phải nghĩ chuyện của mình. Đấy cũng là cách không phải nghĩ.
Gần đây theo thống kê những người xung quanh thì mình mới biết con trai có xu hướng tìm kiếm “con gái thông minh”. Có lẽ vì thế mà ông anh họ của mình bây giờ vẫn đang trên đường miệt mài gian truân. Thế nào là thông minh nhỉ? Acute – Clever – Intelligent – Smart or Wise? Nếu thông minh theo cách hiểu của tiếng Việt đơn giản vậy thì ngoại ngữ như tiếng Anh không cần phải nhiều chữ như vậy. Chưa kể đến, trong Hán ngữ thì thông là thông thái, minh là minh mẫn. Nghe đã thấy sợ rồi!
Nói một hiểu mười, khôn ngoan nhạy bén, tư duy sáng dạ, … những thứ ấy mình nghĩ không phải là phẩm cách ưu tiên hàng đầu của người con gái. Các cụ ngày xưa vẫn nói chỉ là Công – dung – ngôn – hạnh, người con gái trong xã hội phương Đông lĩnh hội được tứ đức đó mới là người thông minh. Nếu mình nói câu này ra chắc nhiều người sẽ cười và lại điệp khúc
“biết rồi khổ lắm nói mãi”. Nhưng mình vẫn thích câu nói của Chu Quốc Bình rằng “người con gái tốt phải là người hài hòa về tính cách lẫn nhân cách”. Đừng tự xấu hổ khi nghĩ rằng bản thân mình đã có tứ đức ấy hay không hoặc cười cho nó qua chuyện. Cuộc sống hôm nay nếu nhắc đến 4 từ dễ nói (dễ cười) mà khó làm ấy thì thật là một câu chuyện cổ tích. Vì nó là cổ tích nên càng tự vẽ ra thì càng khó thực hiện bởi sự xa vời, lạc lõng mà con người bây giờ xem nhẹ điều đó.
Mình đã tìm qua cắt nghĩa tứ đức, có người bảo “công là công việc”. Nói thế sẽ gây nhầm tưởng đến người con gái thông minh là phải có công việc tử tế và địa vị cao sang. Thực ra các cụ xưa nhắc đó chính là nữ công gia chánh! Nếu con gái thông minh chỉ dừng lại ở đầu óc học hành, nói năng nhanh nhẹn là chưa đủ.
Về chữ dung, mình rất thích câu “không có người đàn bà xấu, chỉ có người đàn bà không biết làm đẹp”. Điều đó nhắc nhở rằng hãy trở thành một người phụ nữ gọn gàng, ăn mặc đoan chính. Dù có những lớp phấn son, lụa là nhưng cử chỉ khiếm nhã, bỗ bã hoặc luộm thuộm đồng bóng thì cũng nên xem lại chữ dung này.
Ngôn – hạnh thì không phải bàn nhiều bởi vì đó là cả cuộc đời người phụ nữ phải học hành và rèn luyện tu dưỡng hằng ngày.
Nói những điều trên đây không có nghĩa là mình hiểu hết, không có nghĩa là mình đạt được những điều đó mà chỉ đơn giản là mỗi con người đều có những lý do khuôn phép mình phải theo và tu dưỡng. Nếu khi cuộc sống đảo lộn, mình cần một kim chỉ nam để lý giải cho bản thân, để hướng tới hoàn thiện. Có như thế, bản thân con người trở nên không hổ thẹn với lòng mình. Nếu mình tự xem là thông minh theo nghĩa tài giỏi thì chồng của mình đã không phải ở bên cạnh để luôn bảo vệ và che chở cho mình.
Một lần nữa, không phải nói ”tôi tài giỏi, bạn cũng thế” như cuốn sách best-seller mà đơn giản mình chỉ có thể học cách cảm nhận được những con người thông mình trong mắt mình.
Họ luôn là con người đáng kính trọng và là những tấm gương cho mình noi theo và tu dưỡng. Mỗi lần giở báo đọc tin về thế hệ tuổi teen, chợt nghĩ thời đại phát triển hỗn độn và mỳ ăn liền như hiện nay, nếu không có một lập trường vững thì chắc sóng biển cuộc đời sẽ sớm vùi dập những người con-gái-không-thông-minh mà thôi!
Đối với những chàng trai đang tìm cô gái thông minh thì họ sẽ sớm hiểu ra đâu là sự thông minh của người con gái mà bản thân mình cần, đâu là cư -xử -thông-minh là mang lại cho mình hạnh phúc. Khi hiểu ra thì họ mới có thể tìm được người con gái mà mình mong muốn. Nếu khó, hãy cứ chờ. Sự chờ đợi có lập trường và trái tim vững chắc luôn là một sự khôn ngoan và đem lại kết quả vừa với lòng mình!
Read More
Posted by Vivian | 0 comments
Mưa tháng ba
Cơn mưa trút xuống, lạnh
Một cánh chim cô đơn vụt qua
Tiếng cửa khua – gió va
Những cơn mưa mùa xuân vừa ẩm ướt vừa dai dẳng như muốn kéo dài và thấm sâu vào nỗi trống vắng trong lòng của những con người đang cô đơn.Nhưng cơn mưa tháng ba cũng có thể khiến cho những chúng ta xích lại gần với nhau hơn bởi hơi ấm từ tấm lòng, nụ cười và lòng tốt của con người len lỏi vào từng trái tim mong manh.
Hôm nay mình đi đăng ký lớp học làm bánh của chị Cừu và lượn lờ qua cửa hàng Uma. Tìm đến cửa hàng nội trợ và vật dụng đã khiến mình suy nghĩ có lẽ thế giới Nhật Bản và Phương Tây đang dần len lỏi vào tâm hồn người Việt
. Lang tháng với cô bạn thân cùng sở thích cũng rất là thú vị, lâu lắm rồi mới rong ruổi với nhau lâu như vậy kể từ khi hai đứa lang thang trên Tô đê và Bạch đê ở miền thiên đường Hàng Châu.
Mỗi khi ánh nắng hoàng hôn hắt qua rặng liễu dọc Tây hồ trong kí ức khiến trái tim mình ấm áp hơn một chút, hồi sinh một chút. Đầu óc mình lại lẩm nhẩm bài Tiếng sóng vẫn như xưa của Mao Ninh mà lòng cảm thấy những đợt sóng bên Tây Hồ ấy vẫn vỗ về trong trái tim mình. Tiếng hát ấm áp của Mao Ninh qua 15 năm rồi vẫn y nguyên trong tâm hồn mình rằng:
Ngọn đèn thuyền thấp thoáng khiến đôi mắt tôi ấm áp
Tấm chân tình ngày ấy từng neo đậu tại Phong kiều
Bao năm lãng quên bụi trần chợt hôm nay nhớ lại
Quạ kêu mỗi khi đêm về gió sương ngàn năm buồn
Tiếng sóng vẫn như xưa nhưng không thể
gặp lại đêm khuya ngày ấy
Làm thế nào con người mệt mỏi của anh
có thể thấy nụ cười trên khuôn mặt em
Tấm vé tại trạm này có thể một lần nữa bước lên thuyền của em?
Dường như một bài hát ngày xưa hay hơn một bài hát mình nghe ngày hôm nay là do bài hát xưa ấy, giọng hát xưa ấy mang vị hoài niệm. Một chất xúc tác khiến trái tim mình hoạt động thay vì phải sử dụng não như bây giờ. Con người bây giờ thật buồn chán và tẻ nhạt.
Mình rất sợ cô đơn khi trái tim mình không thể theo kịp thời đại. Mình sợ cứ phải sống mãi trong giấc mơ cũ không bao giờ tỉnh lại. Càng đọc sách, càng học những thứ mình thích thì con người mình càng trống trải. Suzuki đã từng lấy hai ví dụ cho sự khác nhau giữa Đông và Tây và mình chợt tìm thấy lời giải cho con người mình qua hai bài thơ như sau:
Khi đang đi bộ dọc theo đường làng, Basho (nhà thơ Nhật Bản) chợt chú ý một cái gì đó ở gần hàng rào, ông tiến lại gần hơn, quan sát thật kỹ và thấy có một bụi hoa dại không được người đi đường để ý, ông viết:
“Ta nhìn sâu xa
Bên hàng giậu nở
Cành Nazuna!”
Tình cảm của thiên nhiên đã được khơi dậy khi Basho phát hiện ra cây bé nhỏ gần hàng rào đổ nát thật vô hại, khiêm tốn không muốn gợi sự chú ý của bất kỳ ai. Nhưng khi có đó ngắm nhìn trông nó mới thật mỏng manh và lộng lẫy. Vẻ đẹp khiêm nhường không phô trương đem lại sự ngưỡng mộ chân thành của nhà thơ. Dường như nhà thơ hiểu được bí ẩn trong từng cánh hoa. Thứ tình cảm ngưỡng mộ đó như tác giả Suzuki gọi là tình yêu thuần khiết, có thể đưa con người tới nơi sâu thẳm nhất trong vũ trụ. Đấy là của phương Đông, bây giờ hãy xem Phương Tây nhận xét như thế nào trong trường hợp tương tự qua bài thơ của Tennyson:
“Đóa hoa nở ở vết nứt trên tường
Tôi nhổ hoa ra khỏi vết nứt kia
Giữ cả thân lẫn rễ trong tay tôi
Này hoa nhỏ – nếu tôi có thể hiểu được
Hoa là gì, cả rễ lẫn thân, tất cả mọi thứ
Tôi có thể biết được chúa trời và con người là gì?”
Có thể thấy nhà thơ đang có những rung động giống Basho khi phát hiện ra bông hoa gần bờ rào nhưng sự khác biết đó là Basho không nhổ cây hoa mà ngắm nhìn nó. Tâm trí nhà thơ hoàn toàn bị thu hút và ông nhận ra điều gì đó nhưng không biểu lộ, tất cả để cảm xúc trong dấu chấm than (!). Ngược lại, nhà thơ Tennyson của phương Tây là một con người năng động, hay phân tích. Ông đã nhổ cây hoa mà không nghĩ đến thân phận của nó. tính tò mò để tìm hiểu mổ xẻ bông hoa. Ngược lại, Basho thậm chí không động đến mà thận trọng quan sát. Đây là đối lập của thế thụ động và chủ động của hai nhà thơ.
Khi phân tích điểm đó, Suzuki đã chỉ ra rằng người Phương Đông luôn trầm lặng trong khi phương Tây ưa hùng biện. Nhưng im lặng của
phương Đông không phải bị câm hay không diễn đạt được bằng lời. Trong nhiều trường hợp im lặng cũng là một cách hùng biện không kém diễn thuyết bằng lời nhiều như phương Tây (thử nghĩ đến Khổng Minh vuốt râu, ve vẩy quạt cười bí hiểm xem!!). Trong khi đó, Phương Tây còn biểu hiện bằng ngôn ngữ cơ thể, đôi khi họ để lộ thân thể và phơi bày nó quá mức, quá khêu gợi ngay cả trong nghệ thuật lẫn tôn giáo…
Đấy , vẫn là cái suy nghĩ gốc Đông của mình. Thực tế cũng chẳng có gì là xấu khi những con người thời đại xung quanh mình thích văn hóa phương Tây, thích kiến trúc phương Tây, vẻ đẹp Tây, nền khoa học, máy móc điện tử của Tây trong khi mình lại hơi đao-ni đậm đặc. Vẫn chỉ nghe những bài hát mà đa phần các bạn comment rằng “My mom loves this song!”, “My grandmother sang it to me”. Nghĩ tưởng đã hiểu nhưng đôi khi mình cũng không hiểu mình…
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Koinobori
Theo các tài liệu lịch sử ghi lại thì từ thời xa xưa, khi một bé trai được hạ sinh thì gia đình ấy sẽ dựng một cây cột cao trước cửa nhà bởi họ tin rằng khi làm như thế thì những vị thần sẽ xuất hiện và bảo vệ cho con trai của họ.
Thời phong kiến, các gia đình tướng quân kỷ niệm ngày sinh hạ cậu quý tử của mình bằng việc trang hoàng lên cây cột, hình ảnh của những chiếc áo giáp hay chóp mũ giáp sắt của mình để thể hiện uy thế của gia tộc cũng như kỳ vọng dành cho đứa bé quan trọng của dòng họ mình.
Những lá cờ cá chép mà chúng ta trông thấy ngày nay chỉ thực sự xuất hiện từ thời kỳ Edo (cách đây khoảng 400 năm). Kể từ thời kỳ đó, việc sử dụng các lá cờ cá chép treo lên cột cờ vào cho ngày tết các bé trai trở thành một phong tục truyền thống của người Nhật khi ngày lễ mùng 5 tháng 5 diễn ra. Những lá cờ đó tên là Koinobori.
Từ Koi chỉ những con cá chép, Nori là hình ảnh những con cá đó bơi ngược từ dưới sông lên những thác cao. Nó tượng trưng cho những bé trai khoẻ mạnh thông minh trong ngày tết đoan ngọ mùng 5 tháng 5 và cùng với ý nghĩa “cá vượt vũ môn”, nó còn mang theo ước nguyện của những bậc cha mẹ mong muốn cho con mình sẽ thành đạt trong cuộc sống.
Do đó koinobori chỉ đựơc trang trí trong ngày lễ của những bé trai. Độ dài của koinobori thường là 10m do đó nó tạo nên hình ảnh đẹp mắt là những lá cờ dài đầy màu sắc rực rỡ bay trong gió trên bầu trời Nhật Bản vào tháng 5.
Cờ cá chép bắt nguồn từ chuyện kể về một loại cá chép sống ở sông Hoàng Hà (Trung Quốc) vượt dốc bơi lên thượng nguồn. Do vậy người xưa cho rằng đây là loài cá xuất thế, làm biểu tượng cầu mong cho những đứa trẻ trong nhà sau này lớn lên có thể tự thân lập nghiệp, thành công trên đường đời.
Màu sắc của lá cờ cá chép:
Một cột cờ cá chép phải có đủ 5 màu cơ bản: Xanh da trời– đỏ – vàng – đen – xanh lá, đại diện cho 5 màu trong quan niệm ngũ hành *sự vận hành của trời đất phải dựa trên 5 nguyên tố cơ bản: kim-mộc-thủy-hỏa-thổ và 5 màu sắc trên là một trong những biểu hiện của 5 nguyên tố ấy*.
Sự phân bố màu sắc của lá cờ mang ý nghĩa như sau:
Lá cờ treo trên đầu: màu đen – là biểu tượng cho người bố trong gia đình. Lá cờ thứ 2: màu đỏ, biểu trưng cho người anh cả. Các lá cờ tiếp theo: xanh dương (hoặc được biến thể thành hồng hay da cam) – biểu trưng cho người con trai thứ; màu xanh lá, rồi màu da cam, màu tím…cho những người con tiếp theo trong gia đình. Tuy vậy thì đôi khi thứ tự các màu này cũng
bị xáo trộn tùy thuộc vào từng gia đình. Và ngoài ra thì trên một cột cờ cá chép, phía trên lá cờ cá chép đầu tiên họ thường treo thêm một lá cờ đuôi nheo nhiều màu. Như vậy, gia đình nào có bao nhiêu người contrai thì sẽ có từng ấy lá cờ cá chép và lá cờ của người bố luôn phải có kích thước lớn hơn tất cả. Giống như một con cá chép đầu đàn dẫn dắt cả đàn cá cùng bay lên trời. Ở một số vùng còn có các ngày hội thi treo cờ cá chép với kích cỡ khổng lồ.
Gần đây, do các gia đình sống trong thành phố, vì không có sân vườn để có thể treo cờ cá chép, nên cờ cá chép cũng được thu nhỏ lại để có thể treo ở ban công, cửa sổ trong nhà. Đồng thời, bên cạnh cờ cá chép còn có chong chóng, các sợi dây đủ màu sắc cũng được treo cùng, bay phất phơi trong gió, trong thật là thú vị.
Nguồn: Love Japan-asianbeatvn
Hương mùa hè
Đôi khi mình không để ý rằng tên của mình là một loài hoa. Nhưng bố mẹ mình không trồng hoa quỳnh bao giờ cả bởi các cụ bảo nhà có con gái không nên trồng hoa quỳnh, cho nên mình chưa bao giờ thấy hoa quỳnh nở. Mình có thực sự thích hoa quỳnh không nhỉ?
Có một bài hát xưa mình rất thích đó là Tạm biệt mùa hạ (夏天再见), trong đó lời ca rằng: “Gió tháng năm như một chàng thiếu niên tuổi mười bảy. Đầy sức sống, tự do phóng khoáng. Hoa tháng năm như nàng thiếu nữ tuổi mười bảy đầy hương sắc. Tuổi trẻ yêu hoa là điều thật tự nhiên, chỉ cần tâm hồn bạn hãy thiện lương…”
Từ đấy mình thích những con người yêu hoa.
Mỗi khi rét buốt đông về mình chỉ biết tránh rét bằng những cái gió thoang thoảng vị nắng, mùi hoa khu vườn xưa của mình trong trí nhớ. Và giờ đây bài ca Lan hoa thảo lại chợt về…
Tôi mang cây hoa lan từ núi về, trồng trong khu vườn nhỏ.
Thật mong sớm đến ngày hoa nở
Một ngày, ra vườn nhìn hoa ba lần
Nhìn đến mức quên thời gian trôi thật nhanh
Hoa vẫn thế, chưa chịu nở…
Chớp mắt, mùa thu đến rồi, chuyển hoa vào trong phòng ấm áp
Sớm sớm chăm sóc hoa, tối đến cũng không quên
Và mùa xuân đã về, hoa nở rộ khu vườn, hương toả bay
em>(Đây là ca khúc mình ghi lại trong băng đài cũ kỹ một thời để nhớ)
Happiness as flowers!
Hè Sydney, tháng 12.2011
- Just smile
“Rùa mạn mạn”
Dạo này mình hay giật mình thức giấc nhưng sau đấy lại ngủ quên mất cả giờ dậy. Mình để ý mắt mình mỗi ngày cứ nheo dần, nheo dần đi và nhỏ lại một chút.
Thế đấy, cuộc sống mở đầu năm thật vồn vã.
Cảnh tượng chen lấn trên đường lễ chùa, khói hương mù mịt, khấn cầu râm ran. Cảnh chen lấn xếp hàng, lên xuống xuồng bè, chấp chới trên mặt nước. Mình mơ hồ chóng mặt.
Cảnh tượng xô đẩy, cướp lối lên tàu khiến mình loạng choạng.
Cảnh tượng cãi vã, chửi bới rồi đánh nhau chỉ vì những lý do nhỏ chỉ… vài cen-ti-mét mà những con người trông rất lịch thiệp nhảy xuống ô tô xông vào đánh nhau thùm thụp trước mặt mình. Mình mơ hồ sợ hãi và đơn độc.
Cảnh ngột ngạt phố xá đầu sáng đi làm, còi xe máy to bằng tiếng còi ô tô, ô tô to bằng tiếng tàu hoả khiến mình giật mình.
Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, mở đầu cho một năm rồng ai cũng bảo thịnh vượng. Nhắc đến rồng mình chỉ có ấn tượng với mỗi câu chuyện chú bé rồng mà ngày xưa ốm cũng nằm đọc đến chóng cả mặt. Với mình, rồng chỉ đơn giản thế thôi! À không, còn có cả lão rồng trong sôn-gô-ku nữa. Nếu có điều ước mà rồng ban cho mình, mình ước sẽ được đi vào cuộc sống …
Ao cũ
Con ếch nhảy vào
Tiếng nước xao
mà Basho miêu tả trong bài haiku. Với tiếng nước xao vắng lặng đó mình muốn làm một con “rùa mạn mạn” (mình thích biệt danh này của Cố Mạn), bước đi chậm lại trên con đường thời gian đang vùn vụt trôi đi đến mức bản thân không kịp nhìn lại là liệu mình đã làm được điều gì? Một con rùa chậm chạp và luôn tự tin vì nắng mưa đều có chiếc mai cứng che chở rồi.
Chính vì thế, mình remove gần 200 friends trên mạng xã hội, xoá vài chục contact trong điện thoại, không dành thời gian để chơi hay tán gẫu nữa.
Năm rồng này mình chỉ làm chú rùa mạn mạn mà thôi.
Đây là một số bức ảnh mà con “rùa mạn mạn” cảm thấy vui vẻ
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Sydney park
Năm 2011 khép lại với nhiều kỷ niệm vui có, buồn có. Bây giờ mình mới thấm thía với ý nghĩa buồn vui tự tâm của mình. Nếu như đủ ý chí để vượt qua thì niềm vui ắt hắn sẽ về.
Nỗi buồn tồn tại dưới nhiều hình thức, nghe một bài hát trữ tình cũng làm bạn buồn (thương). Một lời nói làm bạn tổn thương, buồn (bã). Một mối quan hệ trắc trở, buồn (sầu). Một ngày không làm gì, cũng buồn (chán). Một mục đích không đạt được, buồn (bực),…
Nhưng niềm vui thì chỉ có một hình thức duy nhất đó là tâm và trí hạnh phúc. Bạn phải trải qua rất nhiều nỗi buồn trong cuộc sống, dù nhỏ hay to để đạt được một niềm vui duy nhất đó.
Cuộc sống năm 2011 của mình ghi nhiều dấu ấn, nhưng sâu đậm nhất vẫn là những ngày “phiêu bạt”. Dù phiêu bạt ở đâu hay buồn vui như thế nào, mình vẫn luôn tìm thấy một bến bờ ấm áp để dừng chân và tiếp tục phiêu … lãng.

- Sydney Park

- Sydney park with peace

- Sydney park with peace

- Sydney Park

- Sydney Park

- Strandford station
Read More
Posted by Vivian | 0 comments
Nhận diện Home-men
Nguồn: Chị Trangha’s blog
Trong vòng 5-6 năm gần đây, Home-men là một từ khóa cực kỳ thịnh hành ở Nhật Bản và lan truyền dần sang các nước châu Á, chỉ những chàng trai từ lứa tuổi 15 mê truyện tranh, cho tới những chàng sinh viên cố thủ trong nhà trọ, và những nhân viên công sở trẻ thiếu chí tiến thủ, sống thụ động, ham mê thú vui nhỏ nhoi. Thậm chí, đã bắt đầu có những người đàn ông an phận tự hài hước gọi mình là Home-men.
Ngày 10/11/2011, một cơn sóng phẫn nộ trong giới trẻ Trung Quốc và Hồng Công, Đài Loan khi nữ danh ca xinh đẹp Vương Nhược Lâm buột miệng một câu: “Home-men rất… dơ!”. Hàng chục nghìn người cho rằng, câu nói ấy là sự thật, và hàng chục nghìn chàng trai trẻ khác bị chạnh lòng, đã lên án sự kênh kiệu và miệt thị của Vương Nhược Lâm. Họ cho rằng, home-men là một lựa chọn lương thiện, khi người đàn ông không muốn bay nhảy ngoài xã hội, hoặc chưa tìm ra không gian phát triển của bản thân giữa xã hội lắm cạnh tranh ngày nay.
Công ty quản lý của Vương Nhược Lâm rất hoảng sợ, bởi home-men chính là những người tiêu thụ văn hóa phẩm nhiều nhất, mua băng đĩa nhiều nhất, khán giả trung thành nhất của mọi nghệ sĩ hiện nay.
Dấu hiệu nào chứng tỏ bạn đang trở thành một người đàn ông của… bốn bức tường căn hộ?
- Mê mẩn thứ gì đó: Mê mẩn một diễn viên, một trò chơi, một thú sưu tầm, bỗng dưng yêu thích vô cùng một thứ gì đó, không biết làm thế nào dứt ra nổi!
- Ỷ lại vào máy tính: Lúc nào cũng bật máy tính. Nhưng bật máy tính mà chả dùng để làm việc gì cho nghiêm túc. Nhưng rồi vẫn cứ bật máy tính lên theo thói quen, như người cứ đi làm về nhà là bật tivi lên, dù chẳng xem.
- Ỷ lại vào mạng Internet: Làm gì cũng phải lên mạng cái đã, không nối được mạng Internet thì chả làm được cái gì cả, dù chỉ là ngồi… tập gõ mười ngón.
- Không thích đi làm hoặc đi học: Không thích ra khỏi nhà để đi học hay đi làm, nhưng không nghĩ ra cách gì để giải quyết tình trạng đó.
- Ăn ngủ thất thường: Ngồi máy tính có khi quên ăn, hoặc xem tivi có lúc quên ngủ.
- Rất ít khi ra ngoài: Bước một chân ra đường là đã bắt đầu phải tiêu tiền, chi bằng ngồi yên trong nhà, không tiêu tiền tức là đã kiếm được tiền rồi còn gì. Và thường suy nghĩ cân nhắc mỗi khi có việc phải đi ra khỏi nhà.
- Không thích người lạ: Không thích làm quen người lạ, bởi lại bắt đầu mất thời gian để duy trì một mối quan hệ. Làm quen và bạn bè trên mạng là đủ rồi.
- Tính cách hai mặt: Cùng lúc đối diện với một sự kiện, chàng trai trong bốn bức tường thường sẽ có hai thái độ: một là sự phản ứng bản năng, một là sự kiềm chế giấu kín suy nghĩ thực của mình. Nhiều khi, chàng trai sẽ để mọi thứ trôi qua mà… không làm gì cả.
- Mắc tật sưu tập: Sẽ ngồi một chỗ mà sưu tầm tìm kiếm một thứ gì đó khiến chàng thấy thích thú: Những tấm ảnh cùng một thể loại, hay các bộ phim của dòng phim anh ta yêu thích. Thậm chí, lùng kiếm thông tin tất tần tật về một nickname mà anh ta chú ý trên mạng ảo.
- Độc thân: Thường triệu chứng home-man là của người đàn ông chưa kết hôn, chưa có người yêu.
- Béo: Họ béo, đúng thế! Béo và mặt có khi đờ đẫn!
- Thích viết những thứ nhỏ nhặt, ngắn ngắn: Kiểu như viết blog, viết nhật ký, ghi chép văn học, tản mạn review gì đó, đăng ảnh lên blog ngắm nghía v.v…
- Thích người ảo: Có khuynh hướng thích các nhân vật ảo, trong game, trong phim, trong truyện, mà đó đều là những nhân vật được xây dựng hư cấu hoàn toàn. Kiểu như phát điên lên vì người sói trong Newmoon hay thích Harry Potter hoặc yêu nhân vật với bài hát trong game Final Fantasy ngày xưa.
- Buồn phiền: Người đàn ông sống giữa bốn bức tường, hễ nghe trên mạng có ai nói xéo mình một câu là đã chạnh lòng.
- Pets: Họ thường sẽ nuôi một con vật trong nhà.
- Và: Họ sẽ ngồi bệ xí lâu đến nỗi, hai chân bắt đầu tê dại, đứng lên không nổi, phải loạng choạng.
Princess Masako
Không biết có phải vì mình muốn “soi mói” đời tư của những con người mình mến mộ không mà cứ bất kỳ cuốn nào gắn mác “nhật ký” như Nhật ký của Anne Frank, Nhật ký Aya – Một lít nước mắt, Nhật ký Đặng Thùy Trâm hoặc gắn mác “tự truyện” là có vẻ say sưa lắm. Vừa rồi mình đã gặm xong cuốn tự truyện của nữ diễn viên Đài Loan – Hồng Kông Lâm Thanh Hà, sắp tới sẽ tìm cuốn “Princess Masako – prisoner of the chrysanthemum throne” về cuộc đời công nương Nhật Bản Masako – một trong 10 công nương đẹp nhất thế giới qua lời kể của phóng viên Ben Hills. Thực hư hay dở thế nào mình không cần biết, chỉ biết cái visa Úc của mình vẫn còn lơ lửng trong khi tuần nữa lại lên đường rồi!
Văn hóa Nhật Bản có lẽ mình cũng đã đọc qua nhiều tài liệu, tuy nhiên mình thích sự lặng lẽ và xem trong thể diện của con người họ. Mình thích ngắm công nương Masako đầy thanh nhã và hiền hậu bên cạnh tài năng trí tuệ của cô ấy.
Trích về tiểu sử công nương Masako
“Masako Owada sinh năm 1963 tại Tokyo, Nhật Bản. Bà là con gái của nhà ngoại giao cấp cao Hisashi Owada. Do công việc của cha nên từ nhỏ Masako đã sinh sống tại nước ngoài. Năm Masako lên 2 tuổi, gia đình bà chuyển tới Moscow. Trong thời gian Masako học tiểu học, cả nhà bà lại về Tokyo. Không lâu sau khi ông Hisashi nhậm chức phó đại sứ Nhật tại Mỹ, Masako và các em lại chuyển tới Mỹ. Bà từng là chủ tịch Danh dự quốc gia (National Honor Society) khi học trung học tại Massachusetts.
Masako đã tốt nghiệp loại xuất sắc khoa kinh tế trường Đại học Harvard. Bà cũng tham gia vào khóa học Quan hệ quốc tế tại Đại học Oxford. Ngoài ra, bà từng theo học trường Đại học Tokyo khi cha bà làm giáo sư tại đây.
Trước khi kết hôn, Công nương Masako là một ngôi sao sáng trong giới ngoại giao Nhật Bản. Bà là một người phụ nữ hiện đại, được tiếp thu nền giáo dục của phương Tây. Với khả năng thông thạo 6 ngoại ngữ, bà được đi khắp nơi và gặp gỡ nhiều nhà lãnh đạo cấp cao trên thế giới.
Là một người phụ nữ được giáo dục tốt, chắc chắn Masako hiểu rõ sự khắc nghiệt của cuộc sống hoàng gia Nhật. Vì thế, trước khi chấp nhận về làm vương phi của Thái tử Naruhito, bà đã nhiều lần từ chối lời cầu hôn của ông. Lễ cưới của họ được tổ chức vào tháng 9 năm 1993, Masako là người dân thường thứ 2 trở thành thành viên gia đình Hoàng gia Nhật, sau mẹ chồng bà, Hoàng hậu Michiko.”
Câu chuyện của Masako từ khi vào hoàng cung cũng là một bước ngoặt lớn. Nếu tìm tư liệu về công nương, mọi người cũng chỉ biết với những cái tin như một tân Diana, nỗi sầu hoàng cung, chịu stress, mất quyền tự do hay tình yêu của thái tử.
Trích “Cuộc sống không tính cách của công nương Masako”
“Cuốn sách “Công nương Masako – người tù của ngai vàng Nhật” đã làm ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của Hoàng gia Nhật có lịch sử 2.600 năm nay. Tokyo cũng lên tiếng rằng cuốn sách đó là xuyên tạc sự thật, không cho phép dịch và xuất bản tại Nhật. Qua nhiều năm sống và làm việc tại Nhật Bản nhà báo Ben Hills đã mô tả cuộc sống đầy trớ trêu của công nương Masako từ khi rũ bỏ cuộc sống thường dân để trở thành vợ thái tử Naruhito làm dâu của Hoàng tộc và chịu sự ràng buộc khắt khe của Vương triều.
Sau ngày cưới Masako bắt đầu tiếp nhận những qui định rất khắt khe của Hoàng gia: phải nộp lại hộ chiếu cho Kunaicho (Cục quản lý Hoàng gia), mất quyền công dân và xóa khỏi danh sách bầu cử, các hoạt động của nàng đều bị giám sát, hiếm khi được rời khỏi Hoàng cung, nếu muốn ra phố phải được sự đồng ý của Kunaicho trước 15 ngày và không được đi một mình. Hơn nữa, trong 3 năm đầu sau khi kết hôn Công nương Masako chỉ được về thăm cha mẹ mình 5 lần, không được phép chia sẻ đời sống riêng tư trên mặt báo, tránh các hoạt động tiếp xúc bên ngoài. Hàng ngày Công nương phải mặc lễ phục của Hoàng gia gồm 6 áo Kimono nặng đến 20 kg, nếu không mặc Kimono thì phải mặc mầu áo không có mầu sắc rực rỡ.
Cho dù Thái tử Naruhito dành rất nhiều yêu thương và quan tâm đến Công nương Masako nhưng sự ức chế và những nguyên tắc khắt khe trong Hoàng gia cùng với áp lực từ Vua cha khi Công nương không thể sinh được một hoàng nam để nối dõi đã đẩy Masako vào những căng thẳng nặng nề, triền miên không lối thoát trong một thời gian dài. Đó chính là nguyên nhân làm cho Công nương Masako mắc căn bệnh trầm cảm.
Trong cuốn sách “Công nương Masako – người tù của ngai vàng Nhật” nhà báo Ben Hills đã mô tả về cuộc sống của Công nương 43 tuổi sau cánh cửa của Hoàng gia như sau: “ Rõ ràng bà bị bệnh, không chỉ vì không sinh hạ được con trai. Toàn bộ cuộc sống trong Hoàng gia đã hủy hoại cá tính và nhân cách của Masako. Ra khỏi cửa, bà không còn là mình nữa: không hộ chiếu, không thẻ tín dụng, không chứng minh thư, không cả tên khai sinh. Suốt 3 năm qua Masako không hề tham gia cuộc sống công cộng, không được mua sắm, cũng không thể mua vé máy bay để sang thăm cha mẹ ở Hà Lan. Bà bị xóa bỏ tính cách, tồn tại như không tồn tại. Đó là nguồn gốc của bệnh trầm cảm, dù được chữa trị bằng liệu pháp tâm lý. Nhưng khác với các bệnh nhân tâm thần ở Nhật, căn bệnh của bà không thể nào chữa khỏi chừng nào các nguyên nhân gây bệnh không được loại bỏ”.
…
Read MoreKate Middleton’s fashion
Có lẽ một trong những biểu tượng thời trang phương Tây mà mình yêu mến ngưỡng mộ sau Audrey Hepburn là Kate Middleton (hiện là công nương nước Anh Catherine Elizabeth) và Victoria Beckham. Phương Đông phải kể đến công nương Masako nhưng có lẽ nụ cười buồn của vương phi Masako để dành một hôm khác.
Trời tháng 12 trở lạnh, chị em chuẩn bị sắm sửa bộ hành du đông. Chính vì thế hôm nay mình post bộ sưu tầm thời trang ấm áp của Kate Middleton và mình rất vui khi Kate trở thành người mặc đẹp nhất của xứ sở sương mù mà tạp chí thời trang hàng đầu Harper’s BAZZAR bình chọn.
Phong cách giản dị, thanh lịch và cổ điển của Kate khiến mình lúc nào cũng chỉ chăm chú theo dõi từng bước của cô ấy. Kate được ví von như “làn gió mát lành, tinh khiết, gần gũi” thổi vào thời trang Hoàng gia vốn đậm chất vương giả nhưng xa xôi với công chúng. Cho dù New York thích Lady Gaga và những trang phục “lạ kỳ” đến sửng sốt nhưng có lẽ chưa bao giờ mình thấy Lady Gaga là đẹp. Mình có nhớ bài viết về “Người Việt cần biết gì về Phương Tây” trên BBC như sau:
“Trước hết, chúng ta không nên định kiến cho rằng Phương Tây là một. Mỗi xã hội và mỗi cá nhân đều có tính cách riêng biệt. Ví dụ, lịch sử nước Anh có lâu dài và trước đây là một đế quốc vinh quang, nhưng hiện nay đã suy tàn. Như vậy, người Anh có xu hướng nhìn về quá khứ.
Họ hay kính trọng truyền thống, phong tục và giai cấp quý tộc. Sự hài hước của người Anh là nhăn nhó và mỉa mai, đôi khi khiến mình cười cợt và khóc lóc cùng lúc (bạn nên xem The Office, Extras, Psychoville và những phim của Christopher Morris).
Còn người Mỹ hay nhìn về phía trước. Theo họ, Hoa Kỳ là miền đất hứa và là quốc gia quan trọng nhất đã chống chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản và cứu thế giới. Nhiều khi họ tin tưởng mình như Chúa cứu thế, một cách nghĩ được phản ánh trong văn hóa của họ.
Biết bao nhiêu phim Mỹ nói về một người có xuất thân khiêm tốn nhưng đã trở thành vị cứu tinh của thế giới do vận số, đạo đức và sự can đảm (The Matrix, Transformers, Rocky, Shrek…)”
Chính vì thế, có lẽ mình hay tiếc nuối và hoài niệm về những điều giản đơn trong quá khứ nên mình không thích Mỹ!
…
Read More























































































